Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf Chuc_xuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n5.jpg

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    2 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Tuyệt đỉnh Bolero 2017

    Gốc > Tâm sự cô - trò >

    Thư gửi cô !

    Những ngày học bướng bỉnh !!!!

          Mẹ ! Cho phép chúng con được gọi người như vậy. Không biết là đến khi nào Người sẽ đọc những dòng chữ này. Có thể là thi tốt nghiệp xong. Có thể là thi cấp 3 xong. Chúng con không biết ! Chúng con chỉ muốn vội viết vào đây những dòng này, để lỡ như không còn dịp nào nữa. Chúng con sẽ cảm thấy vô cùng hối hận với người. 4 năm học. Đây có lẽ là khoảng thời gian mà đối với chúng con sẽ khó mà lãng quên được. Người đồng hành cùng chúng con từ những ngày đầu bỡ ngỡ. Người nghiêm khắc và tận tụy, người nhiệt tình và hết lòng như với chính đứa con của mình. 4 năm. Liệu nó đã đủ lớn để gọi cái thứ tình cảm không tên trong chúng con một cách chân thật và sâu sắc nhất " tình yêu" ! 4 năm. Khoảng thời gian không dài nhưng cũng đủ để chúng con biết yêu thương, biết sẻ chia, biết những giá trị khác của cuộc sống, những giây phút hiếm hoi cô trò vui đùa cùng nhau thật đáng quý ! Chính từ những lần đó, cả những lúc chúng con mắc lỗi mới thấy được tình yêu nơi cô to lớn và vĩ đại nhường nào! Có thể chúng con chưa đủ lớn để hiểu nhưng vì nó đã quá sâu sắc và nồng nàn, chạm tới da thịt chúng con, thức tỉnh chúng con. Nhưng có muộn quá không cô, khi giờ chúng con mới thấy điều đó ? Còn có rất nhiều điều chúng con dấu cô, nhưng con nghĩ sẽ đến lúc cô biết. Sẽ không lâu nữa đâu cô ạ ! Cách thể hiện tình thương nơi cô và nơi tâm hồn chúng con rất khác nhau. Nên có lẽ phải đến thời điểm này những sự nhận thức nhanh nhạy của chúng con mới có thể cảm nhận thấy được nó rất rõ và quá ư mong manh. Cô ơi ! Cô thương chúng con không ? Có thể đây là 1 câu hỏi ngớ ngẩn. Nhưng chúng con vẫn muốn nghe một câu trả lời chân thành nơi cô. Cô ơi !...Chúng con hồi 4 năm về trước cao đến đâu cô nhỉ ??? Hồi đó lớp mình còn học trong một gian phòng ọp ẹp sau trường, đang học còn có tiếng chuột kêu chút chít rúc rích trên mái nhà, có lần còn có cả những con nhỏ rơi xuống, và còn những ngày mưa tiếng gió gầm thét, gào xé bên ngoài cửa ghê người và phòng thì chật ních, tối om. Những ngày mưa trường cũng lênh láng bao nhiêu là nước, chúng con cong bắt được cả những con cá nhỏ dưới sân, xắn quần lên và lội về nhà,...Thế mà cô trò mình cũng vượt qua nhỉ ? Mấy lần chuyển lớp, hụt đi 2 người, biets bao những kỉ niệm theo đó mà lớn dần lên. Vui, buồn, mừng, giận. Cô ẽ nhớ về chúng con chứ ? Con biết là vậy mà. À ! Mẹ....chúng con muốn cảm ơn và xin lỗi mẹ rất nhiều. Ừm....nhiều thứ. Con biết là có rất nhiều lúc chúng con làm cô bực mình, giận, nhưng chúng con còn trẻ con và suy nghĩ thiếu chín chắn lắm. Thế mới phải nhờ cô dạy dỗ và kèm cặp cho mãi đến tận bây giờ. Có lẽ đó cũng chính là duyên số. Tình yêu, niềm hạnh phúc. Có lẽ ông trời đã sắp đặt cho chúng con đi theo cô, lấy hết kiến thức của cô và làm cô đau đầu trong suốt 4 năm qua. Có lẽ vậy. Cô có giận chúng con không ? Cô đang cười phải không ? Đúng rồi ! Lúc cười trông cô rạng rỡ và kiêu hãnh như một đóa hoa sen màu hồng vậy. Trên người tỏa ra một mùi hương mà dù cho có đi đâu, có gặp gỡ bao người nhưng khi nhận thấy mùi hương này, người đầu tiên con nghĩ đến chính là cô. Không biết với những thành viên khác thế nào. Nhưng với riêng con, con luôn coi người như mẹ vậy, như một người Mẹ đúng nghĩa, một Thần tượng, một người Bạn ( theo con hiểu thì tình bạn đúng nghĩa không phân biệt tuổi tác và mối quan hệ, nên người đừng hiểu sai ý con nhé !...).....để soi sáng và dẫn đường cho con đến với con đường tương lai phía trước. Suốt những tháng ngày qua, người luôn quan tâm, lo lắng, chỉ bảo, dạy dỗ con,....con không bao giờ quên những điều đó. Không biết người còn nhớ không? Hồi năm lớp 6 : Có lần con mặc áo phong phanh và người đã gọi con lại, kéo cổ áo cho con lên và trách nhẹ " lạnh thế này ăn mặc phong phanh". Không biết người còn nhớ không? Và còn rất nhiều lần khác nữa, con đã rất sợ, rất lo sợ khi lần đầu tiên bước vào cấp II. Con phải làm sao đây và lúc ấy chính con cũng không biết con nên làm gì, ước mơ ra sao ? Nhưng ngay sau khi gặp được người, người chỉ bảo và dạy dỗ con, chính người đã truyền lửa và thắp sáng ước mơ trong con. Chẳng hiểu sao, những lúc con nhụt chí, những lúc con thất bại con lại hay nghĩ đến người. Có khi là không kìm được gọi điện cho người ngay. Con không biết nữa. Nhìn người, con có liên tưởng đến một đóa hoa sen, thật đấy ạ ! À, người ơi....người còn rất giống ông ngoại nữa.... Nhưng ước gì người sẽ.... dạy chúng con mãi mãi. Con biết đó là điều không thể. Nhưng con cứ lo lo, sợ sợ, không có người, con sẽ làm sao đây ??? Từ giờ trở đi, con phải học cách tự lập rồi.... Nhưng con biết người sẽ vẫn dõi theo con phải không ??? Nhưng con sẽ rất nhớ người.... À, con sẽ đến thăm người nhé !... Được không ạ ? ( Hì....) Có điều này con nói với Người chưa nhỉ ?....Ừm. Con yêu Mẹ ! Thật đấy ạ ! Hì.... Một người mẹ ở nhà, một người mẹ ở trường con đều rất yêu quý và con sẽ chứng tỏ cho 2 mẹ thấy con làm được những gì....

           Đến giờ phút này, có biết bao nhiêu người sẽ tự hỏi " Sao thời gian trôi nhanh ?..." Con cũng vậy. Hay tại sống những khoảnh khắc ấy nhạt và vô nghĩa khiến nó quá nhanh. Nhưng không. Hay tại chúng con tham lam quá chăng ? Nhưng có một điều chúng con luôn tin trái đất hình tròn, con người dù có đi đến đâu cũng sẽ gặp lại nhau tại một điểm nào đó trên đường đời. Ngẫm ra thấy cuộc đời này thật thú vị biết bao, phải không cô ? Rồi chúng con sẽ gặp lại nhau nữa...Sẽ lại thấy được nụ cười trong sáng ngày xưa nữa phải không ạ ?.... Sẽ lại cùng nhau ngồi nghĩ về cái ngày còn thơ.... Xa xôi quá !!!....Nhưng sao nhìn nhau giờ không biết nói gì ??? Cánh phượng đỏ rực rỡ trong nắng đẹp là vậy mà lại nỡ là loài hoa tượng trưng cho sự li biệt. Tình bạn học trò trong sáng hồn nhiên và mỏng manh như một tờ giấy trắng, ta vẽ gì nó sẽ thành như vậy... Nhưng tất cả những điều ngọt ngào nhất, những dư vị của tuổi học trò chúng con xin lưu giữ mãi mãi. Dù thế nào đi chăng nữa, đã có những lúc tâm hồn chúng con đồng điệu và nghĩ về nhau. Và đặc biệt một người mẹ trong suốt 4 năm học đi cùng chúng con - cô Hoa - CÔ GIÁO TÓC BÍM !!!

         ( TB : Cô nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Cô là người tận tụy với công việc nên lúc nào cũng luôn chân luôn tay. Rồi sẽ có ngày em thành công, chạm tới ước mơ của mình và chạy thật nhanh về đây. Nắm chặt lấy tay cô và nói thật to : "EM LÀM ĐƯỢC RỒI !".)

                                                      Tháng 6/ 2013 Học trò của cô : Trịnh Minh Hòa



         Cảm ơn em - cô học trò thân thương - cô lớp trưởng gương mẫu và đầy nghị lực ! Hôm nay khi nhận được bài thơ của em, cô nhớ em, nhớ 9C ( Khóa học 2009 - 2013) nên cô đã viết lại bài THƯ GỬI CÔ mà em viết trong cuốn NHẬT KÍ 9C vào đây. Cô đã đọc nhiều lần, rất xúc động ! Đúng như lời em nói trong thư, dù thế nào, cô vẫn luôn sát cánh cùng các em trên con đường bước tới tương lai. Luôn ý chí, nghị lực nhé 9C !


               


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 15:58 29/12/2014
    Số lượt xem: 681
    Số lượt thích: 1 người (Đỗ Thị Hoa)
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi