Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf Chuc_xuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n5.jpg

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Tuyệt đỉnh Bolero 2017

    Gốc > Tư liệu Ngữ văn ( bài viết ) > Ngữ Văn 8 >

    Bài văn số 2 - Ngữ Văn 8

    Bài văn số 2 - Ngữ Văn 8

    _fill_300_p25024
    (Tư liệu chưa được thẩm định)
    Duyệt ]   [ Không duyệt ] 
    Nguồn: DT sưu tầm
    Người gửi: Phạm Duy Tuấn(trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:19' 28-09-11
    Dung lượng: 29.3 KB
    Số lượt tải: 0

    Mô tả:

    Default Viết Bài Văn Số 2 : Đề 1 (Lớp 8)

    A/ YÊU CẦU CỦA ĐỀ: 
    1/ Kiểu bài: Tự sự kết hợp miêu tả.
    2/ Nội dung: Kể lại những kỉ niệm, những ấn tượng về một con vật mà em đang hoặc đã từng nuôi. Vd: Nét đáng yêu, sự thông minh của nó...
    3/ Nghệ thuật: Cần miêu tả vật nuôi cho sinh động cũng như bày tỏ được tình cảm của em với nó( yếu tố biểu cảm)
    B/ DÀN BÀI:
    I/ Mở bài: Giới thiệu con vật nuôi mà em thân thiết.
    II/ Thân bài: Kể lại những kỉ niệm chung quanh con vật nuôi đó.
    1/ Vài nét về con vật nuôi của em: Ví dụ nó bao nhiêu tuổi? lông màu gì? To hay nhỏ?...
    2/ Lai lịch nguồn gốc của nó: Em có nó trong trường hợp nào? Mua hay được ai cho? Những kỉ niệm chung quanh việc nó về với gia đình em?
    3/ Chung quanh việc đặt tên cho nó? Em có kỉ niệm gì không?
    4/ Buổi ban đầu em đã có tình cảm với nó chưa? Vì sao?( Vd nó cắn giày dép của em, nó kêu làm em không ngủ được, nó đi vệ sinh hôi hám..v...v....
    5/ Dần dần em bị nó chinh phục như thế nào? Chuyện gì khiến em không còn ghét nó? ( Vd : Nó mừng rỡ khi em đi học về. Nó cọ đầu vào em an ủi. Nó là cảm hứng để em làm dược một bài làm văn tốt, hoặc nó lập công bắt chuột, ...)
    6/Bây giờ thì em và nó gắn bó với nhau như thế nào?( Nó là vệ sĩ của em? là bạn cùng chia sẻ vui buồn? Em chăm sóc nó như là em em vậy....)
    III/ KẾT BÀI: Suy nghĩ của em về nó.
    - Không thể tưởng tượng một ngày nào đó nó bị bắt cóc.
    -Sẽ cố giữ gìn và chăm sóc nó như thể đó là một thành viên của gia đình
    BÀI THAM KHẢO
    Hôm nay cô giáo ra đề làm văn. Cô yêu cầu tôi kể về kỉ niệm với một con vật nuôi mà tôi từng thân thiết. Không một chút đắn đo, tôi cầm bút kể về chú chó " Lúc", một con chó mà gia đình tôi ai cũng coi như một người thân.
    " Lúc" là cách tôi gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là" Lucky". Ba tôi đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng: " Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang". Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba tôi, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hỏang hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phủ phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm.Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày ....trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình tôi nuôi luôn từ đó.
    Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt 100%. Có lẽ chủ trước nuôi nó để thịt hay sao đó nên khi về nhà tôi nó đã bị thiến rồi. Do vậy nó mập tròn ú ụ. Cân dễ phải 20 kg ( Lần chích ngừa cho nó tôi đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điều cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng. Anh Hải thường trêu nó là chó" hữu nghị" và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó.
    Lúc đầu tôi cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là tôi không ghét cũng không thương. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra khiến tôi phải đổi thay thái độ. Đó là mỗi khi tôi đi học về, nó nằm trước cửa, đợi tôi từ xa. Và khi tôi chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy tôi rồi. Nó chạy xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc nào không hay.
    Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng...Thế rồi một anh " Tí" rửng mỡ chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh " Tí" chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng yêu Lúc hơn.
    Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được7 năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra mừng. Nếu nó bị " bắt cóc" ...eo ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của tôi vậy.

    View Post A/ YÊU CẦU CỦA ĐỀ: 
    1/ Kiểu bài: Tự sự kết hợp miêu tả.
    2/ Nội dung: Kể lại những kỉ niệm, những ấn tượng về một con vật mà em đang hoặc đã từng nuôi. Vd: Nét đáng yêu, sự thông minh của nó...
    3/ Nghệ thuật: Cần miêu tả vật nuôi cho sinh động cũng như bày tỏ được tình cảm của em với nó( yếu tố biểu cảm)
    B/ DÀN BÀI:
    I/ Mở bài: Giới thiệu con vật nuôi mà em thân thiết.
    II/ Thân bài: Kể lại những kỉ niệm chung quanh con vật nuôi đó.
    1/ Vài nét về con vật nuôi của em: Ví dụ nó bao nhiêu tuổi? lông màu gì? To hay nhỏ?...
    2/ Lai lịch nguồn gốc của nó: Em có nó trong trường hợp nào? Mua hay được ai cho? Những kỉ niệm chung quanh việc nó về với gia đình em?
    3/ Chung quanh việc đặt tên cho nó? Em có kỉ niệm gì không?
    4/ Buổi ban đầu em đã có tình cảm với nó chưa? Vì sao?( Vd nó cắn giày dép của em, nó kêu làm em không ngủ được, nó đi vệ sinh hôi hám..v...v....
    5/ Dần dần em bị nó chinh phục như thế nào? Chuyện gì khiến em không còn ghét nó? ( Vd : Nó mừng rỡ khi em đi học về. Nó cọ đầu vào em an ủi. Nó là cảm hứng để em làm dược một bài làm văn tốt, hoặc nó lập công bắt chuột, ...)
    6/Bây giờ thì em và nó gắn bó với nhau như thế nào?( Nó là vệ sĩ của em? là bạn cùng chia sẻ vui buồn? Em chăm sóc nó như là em em vậy....)
    III/ KẾT BÀI: Suy nghĩ của em về nó.
    - Không thể tưởng tượng một ngày nào đó nó bị bắt cóc.
    -Sẽ cố giữ gìn và chăm sóc nó như thể đó là một thành viên của gia đình
    BÀI THAM KHẢO
    Hôm nay cô giáo ra đề làm văn. Cô yêu cầu tôi kể về kỉ niệm với một con vật nuôi mà tôi từng thân thiết. Không một chút đắn đo, tôi cầm bút kể về chú chó " Lúc", một con chó mà gia đình tôi ai cũng coi như một người thân.
    " Lúc" là cách tôi gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là" Lucky". Ba tôi đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng: " Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang". Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba tôi, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hỏang hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phủ phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm.Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày ....trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình tôi nuôi luôn từ đó.
    Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt 100%. Có lẽ chủ trước nuôi nó để thịt hay sao đó nên khi về nhà tôi nó đã bị thiến rồi. Do vậy nó mập tròn ú ụ. Cân dễ phải 20 kg ( Lần chích ngừa cho nó tôi đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điều cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng. Anh Hải thường trêu nó là chó" hữu nghị" và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó.
    Lúc đầu tôi cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là tôi không ghét cũng không thương. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra khiến tôi phải đổi thay thái độ. Đó là mỗi khi tôi đi học về, nó nằm trước cửa, đợi tôi từ xa. Và khi tôi chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy tôi rồi. Nó chạy xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc nào không hay.
    Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng...Thế rồi một anh " Tí" rửng mỡ chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh " Tí" chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng yêu Lúc hơn.
    Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được7 năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra mừng. Nếu nó bị " bắt cóc" ...eo ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của tôi vậy.

    http://vn.360plus.yahoo.com/hugo_sieulun/article?mid=121" target="_parent">Văn tự sự lớp 8: Tôi thấy mình đã

    Văn tự sự lớp 8: Tôi thấy mình đã khôn lớn

    (bài này 8 là điểm tối đa

    Bài làm

    Sớm mai thức dậy, tôi vẫn hay soi mình trong gương như mọi ngày, nhưng hôm nay tôi thấy sao lạ quá! Tôi ko còn là cô bé với mái tóc ngắn và đôi má phúng phính, thay vào đó là một mái tóc dài và đen óng ả. Tôi ko cần mẹ xoa lưng hay kể những câu chuyện cổ tích để đi vào giấc ngủ dễ dàng, cũng ko còn cảnh mẹ phải kêu tôi dậy đi học mỗi sáng. Có phải tôi đã lớn?

    Hồi đó, tối nào tôi cũng bảo mẹ đứng cho tôi đo nhưng tôi chỉ cao đến lưng quần của mẹ. Nhưng giờ đây tôi cao gần bằng mẹ. Như mới hôm qua, tôi vẫn còn khóc rưng rức khi lần đầu bơm mực bị đổ vào áo. Những lần đi nghịch cát bị mẹ la giống con trai hay những lần nịnh mẹ khi áo vướng vào nhánh cây bị rách,… mẹ vẫn thường la mắng tôi nhưng sau đấy tôi lại sà vào lòng mẹ nũng nịu. Lúc đó, tôi vẫn thường cãi mẹ về những việc mà tôi cho là đúng. Đối với tôi, tất cả mọi người luôn sai còn mình thì lúc nào cũng đúng. Tôi vẫn thường giành đồ chơi, chọc cho em khóc. Nhưng giờ đã lớn, tôi đã bớt chảnh chẹ, đã biết nhường nhịn em. Nhớ lần đầu tiên nấu cơm, tôi ko biết cho bao nhiêu nước là vừa đủ nên hôm ấy cơm nhão nhét, ăn cứ như cháo ấy! Mẹ vẫn thường nhờ tôi đi chợ, có lần tôi bị người ta lừa bán cho thịt bị ế, về nhà mẹ bắt tôi ra chợ đổi và lần sau tôi ko dám tới chỗ đó mua nữa. Tuổi mới lớn, tôi đã hết thích chạy nhảy ngoài đường vào mỗi buổi chiều mà những lúc đó tôi lại mon men xuống bếp phụ mẹ nấu ăn. Nhờ thế tài nghệ nấu ăn của tôi đã khác xưa nhiều. Có hôm, tôi còn giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, những lần đó tôi lại được mẹ khen: “Con gái mẹ lớn thật rồi!” làm cho tôi phỗng mũi. Lần đầu tiên tôi được sử dụng máy tính, mắt chữ “A”, mồm chữ “O” thích thú khi được chơi trò trang điểm cho búp bê. Nhưng bây giờ, tôi ko thích những trò game điện tử vô bổ hay những quyển truyện thiếu nhi mà tôi thích những gì nhẹ nhàng, sâu sắc hơn. Tôi cũng ko thích những chỗ ồn ào, đông đúc. Tôi thích vẽ tranh dù vui hay buồn, những trang nhật kí như là người bạn mà tôi có thể tâm sự bất cứ điều gì. Tôi có thể khóc khi coi một bộ phim lãng mạn hay một cuốn truyện cảm động. Đó có phải là những biểu hiện cho thấy tôi đã lớn rồi ko?

    Trước kia tôi vẫn nghĩ em trai ko yêu thương mình. Nhưng sau này nghĩ lại, tôi đã giành hết tình yêu thương của tôi cho em và cũng nhận lại được sự kính trọng từ nó. Có phải tuổi mới lớn giúp tôi suy nghĩ chính chắn hơn.

    Tuổi mới lớn cho tôi những cảm giác thật lạ lẫm. Nhiều khi bị mẹ mắng, tôi vẫn hay trách mẹ và nghĩ mẹ ko thương mình. Nhưng bây giờ tôi thấy mình thật ngốc. Mẹ mắng thì cũng chỉ do lỗi mình và muốn dạy mình nên người mà thôi. Nhưng lúc đó tôi nào có suy nghĩ được những điều như thế.

    Từ nhỏ tôi đã có những người bạn thân. Đến bây giờ chúng tôi vẫn  thân với nhau. Đứa nào buồn, chúng tôi đều tới an ủi, động viên và chọc cho nó vui lên. Nhưng lâu lâu chúng tôi vẫn còn trẻ con, chúng tôi cãi lộn và giận nhau. Nhưng những lần như thế, chúng tôi lại thân thiết, gần gũi với nhau hơn. Thử hỏi, nếu chúng ta ko có tình bạn thì sẽ cô đơn, buồn bã đến nhường nào?

    Hồi nhỏ, tôi vẫn hay làm những gì mình thích nhưng bây giờ, từng lời nói, từng hành động đều được tôi suy nghĩ rất kĩ trước khi làm. Nếu có ai đó hỏi: “Lớn lên mày thích làm gì?” thì có lẽ trước kia tôi sẽ trả lời rằng: “Chuyện đó sau này tính, giờ còn nhỏ, suy nghĩ chi cho mệt” nhưng bây giờ tôi có rất nhiều ước mơ, nào là ước được làm bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người, ước làm giám đốc được mọi người khen ngợi hay làm 1 nhà bác học tài ba được mọi được mọi người biết đến. Mẹ khen những hoài bão ấy của tôi nhưng khuyên tôi phải học hành chăm chỉ. Nhờ lời khuyên ấy, mỗi buổi tối tôi tự ngồi vào bàn học bài, làm bài tập. Thỉnh thoảng tôi vẫn phụ mẹ kèm cặp đứa em trai bốn tuổi viết chữ. Nhìn nó viết những chữ “O” méo mó mà tôi mắc cười. Cu Bi cũng khéo nịnh, nó hay khen chị 2 học giỏi làm tôi cũng tự tin hơn.

    Hằng ngày, mẹ ko cần phải chở tôi đi học nữa, tôi đã tự đi học chung với bạn bằng xe đạp. Nhìn con đường xe cộ, người đi lại nườm nượp ko còn là nỗi e sợ của tôi. Vẫn con đường ngày ngày đi học nhưng sao tự niên thấy lạ. Đạp xe đi học tôi ko còn mỏi chân như trước mà cảm thấy con đường như ngắn hơn.

    Có lẽ thời gian đã làm cho con người hoàn thiện bản thân mình từ lời nói, cử chỉ, hành động. Và tôi cũng vậy, tôi thấy mình đã khôn lớn thật rồi!

     

    [Văn 8]người ấy vẫn sống mãi trong lòng tôi

     


    Trong ngôi nhà nhỏ bé và xinh xinh của gia đình em. Em yêu tất cả mọi thành viên trong gia đình. Nhưng người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ, mẹ là người gắn bó với em, yêu thương em nhất và là người sống mãi trong lòng em .
    Từ khi mới sinh ra em đã được mẹ chăm sóc và nuông chiều như một bông hoa nhỏ. Mỗi lần em bị điểm kém mẹ không la rầy mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo. Khi em được điểm cao, mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc và khen :” Con gái của mẹ giỏi lắm, mẹ rất tự hào về con”. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui và niềm hạnh phúc.
    Mẹ là một người phụ nữ đảm đang và hết lòng vì gia đình, mẹ không quản ngại chuyện thức khuya dậy sớm để lo cho con cái. Em vẫn nhớ như in tuổi thơ của mình với mẹ, những ngày đầu chập chững tập đi mỗi lần em ngã mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khích lệ em :” Con giỏi lắm”. Rồi những trưa hè nắng nôi bên chiếc võng đung đưa mẹ ru em ngủ, câu hát ngày nào sao mà trầm ấm và ngọt ngào như thế. Mẹ tranh thủ những buổi chiều giúp em luyện chữ và dạy em học, mẹ thường ra những câu đố để hai mẹ con cùng giải. Để em dễ thuộc bài mẹ đọc thơ :” O tròn như quả trứng gà, Ô thì đội nón, Ơ thì mang râu” cách học của mẹ đã giúp em dễ thuộc bài. Khi em lớn lên và bước vào lớp một mẹ vẫn luôn sát cánh bên em, dù ngày mưa hay ngày nắng mẹ vẫn đưa em đến trường. 
    Mặc dù được cưng chiều nhưng mẹ vẫn rèn cho em nếp sống tự giác, gọn gàng, ngăn nắp. Mẹ bảo con gái phải biết giữ ý giữ tứ, phải biết trông trước trông sau, mẹ còn dạy em phải biết yeu thương người khác, biết giúp đỡ nhưng người có hoàn cảnh khó khăn. Lời mẹ dạy em luôn ghi nhớ và không bao giờ quên. 
    Mẹ dạy em rất nhiều việc: rửa được chén, quét được nhà, nấu được cơm. Nếu ai đã được thưởng thức những món ăn mẹ nấu thì phải thốt lên rằng:” Thật tuyệt vời!”. Nhưng những món ăn đó không chỉ ngon đơn thuần mà nó còn chứa đựng những tình cảm mà mẹ đã dành cho em và cho gia đình. 
    Em đã từng thắc mắc tại sao mẹ lại giỏi như vậy. Một đêm em đã hỏi bố điều đó, bố nói rằng mẹ đã từng là một học sinh giỏi của trường. Nhưng vì công việc của bố tiến triển nên mọi việc do bố đảm nhiệm còn mẹ thì ở nhà để lo cho gia đình. Em xúc động khi nghe thấy điều đó, mẹ đã từ bỏ ước mơ của mình để lo cho gia đình êm ấm. Em thấy thương mẹ quá. 
    Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ chăm sóc em những ngày đau ốm. Một buổi chiều em đi học về, mưa ào ào đổ xuống làm người em ướt hết tối hôm đó cơn sốt ập đến, người em thì nóng bừng bừng còn chân tay thì lạnh run. Em nói với mẹ:” Mẹ ơi con lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em và bảo:” Không sao đâu con bị sốt đấy”. Rồi mẹ lấy nước mát đắp vào chiếc khăn bông và đắp lên trán em. Mẹ ghé ly nước vào miệng và cho em uống thuốc:” Ngày mai con sẽ khỏi ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy mẹ vẫn ngồi cạnh và nắm chặt lấy tay em, em thấy thương mẹ quá.
    Em rất yêu quý mẹ, em xin hứa sẽ học thật tốt để làm mẹ vui và không phụ lòng của mẹ. Mẹ kính yêu ơi! Con rất cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và nuôi nấng con thành người. Con sẽ nhớ hình ảnh và nụ cười dịu dạng của mẹ. Mẹ là người sống mãi trong lòng con. 

     

     


     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Duy Tuấn @ 15:44 06/10/2011
    Số lượt xem: 10490
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Rồi Mai Thức Giấc - Nhạc Không Lời


    Nơi ấy từng in dấu chân
    Có mấy lần trên phố quen
    Anh đến và mang phút giây diệu kỳ
    Ấm êm những ngày qua
    Em đã được nhìn thấy anh
    Em đã được hôn tóc anh
    Nhưng chỉ là trong giấc mơ đêm về
    Đã tan trước bình minh
    Giờ đây em hát cùng cơn gió mát
    Gió theo trái tim xa xôi
    Biết anh đi rồi, rất xa xa vời
    Mới hay em vẫn còn mơ
    Rồi mai thức giấc chợt anh đi mất
    Nhớ nhung còn trong câu hát
    Dáng anh bên thềm, thoáng qua êm đềm
    Dẫu sao trong mơ vẫn còn anh

    Avatar
    ĐT TỚI THĂM Đ.HOA
    Avatar

    Rồi mai thức giấc chợt anh đi mất
    Nhớ nhung còn trong câu hát
    Dáng anh bên thềm, thoáng qua êm đềm
    Dẫu sao trong mơ vẫn còn anh...

    Mỉm cười

    Nhạc không lời !  ...và đọc văn tự sự ! 

    Anh DT và thầy ĐT vui nhiều nha ! Mời thầy ĐT nghe nhạc không lời ạ !  


    No_avatar

    Không biết ngượng

     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi