Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Video_07__tai_nan_giao_thong.flv Video_13cailuongEnglish.flv Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf Chuc_xuan.swf 535587_346776165442251_1103757000_n5.jpg

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Tuyệt đỉnh Bolero 2017

    Gốc > Hà Nam quê hương > Theo dòng Hà Nam >

    Anh lính thông tin '5 phút trở thành anh hùng'

    Để cấp trên liên lạc chỉ huy trận đánh Quảng Trị năm 1972, ông Hoan kéo căng hai đầu dây cáp đứt rồi lấy răng cắn lại. Khi cuộc gọi dài 5 phút kết thúc, toàn thân ông co rúm lại do bị dòng điện chạy qua.

    Trong thời kỳ mưa bom bão đạn, dây thông tin là cầu nối quan trọng nhất trong việc thống nhất chỉ huy. Nhiều trận đánh, bom địch làm đứt nhiều đoạn cáp, do không đủ dây nối nên chính chiến sĩ Trần Duy Hoan (huyện Bình Lục, Hà Nam) đã dùng răng cắn hai đầu dây để nối liền đường truyền, đảm bảo thông tin được thông suốt truyền lệnh chiến đấu.

    Ảnh: Văn Định.
    Ông Hoan vẫn khỏe mạnh ở tuổi 72. Ảnh: Văn Định.

    Trong căn nhà nhỏ nằm khép mình giữa vùng thôn quê ở xã Vũ Bản (Bình Lục) ông Trần Duy Hoan vẫn hằng ngày làm lụng mưu sinh khi đã ở tuổi 72. Chiến tranh đã qua hơn 3 thập kỷ nhưng những dư âm về thời bom đạn ác liệt vẫn luôn hiện nguyên trong mắt người lính thông tin Trần Duy Hoan.

    Năm 1968, như bao thanh niên khác, ông vào quân ngũ và được chuyển lên Trung đoàn Thông tin 134 (nay là Lữ đoàn 134) thuộc Binh chủng Thông tin. Hồi đó, thông tin liên lạc luôn là mục tiêu hàng đầu bị địch đánh phá. Do vậy, những người lính như ông Hoan thường xuyên phải luyện tập khắc phục sự cố đường dây, rèn luyện kỹ thuật rải dây nhanh qua mọi địa hình, ghim chắc và dò sóng liên lạc vô tuyến điện tốt nhất.

    "Đối với mỗi người lính thông tin, đường dây là ruột của mình, cột xà là xương còn vũ khí là cuộn dây và cái kìm. Vậy mà chúng tôi vẫn phá rất nhiều bom mìn của địch trút xuống", người lính năm xưa nhớ lại.

    Sau thời gian ở chiến trường Lào, ông cùng đồng đội tiếp tục quay sang chiến dịch Quảng Trị. Khi đó, dây điện thông tin chủ yếu là dây cáp, dây trần và dây bọc, tất cả đều bị bom của quân địch đánh phá, làm đứt. Muốn khôi phục, chỉ còn cách dùng dây bọc dã chiến để nối lại, có đoạn chỉ 2 m nhưng tới hơn chục mối nối.

    Ảnh chụp lại tư liệu.
    Ông Hoan trong bức hình được chụp đăng báo. Ảnh chụp lại tư liệu.

    Ông kể, những ngày hè bỏng rát tại Quảng Trị năm 1972, địch đánh phá ác liệt từ Vĩnh Linh vào sông Thạch Hãn nhằm chia cắt đường thông tin của ta từ Hà Nội vào Nam. Đoạn dây thông tin của tổ 29 do ông làm Tổ trưởng bị đánh ác liệt nhất. Đầu này ta vừa nối xong, chúng đã ném bom đứt đầu kia. Có đoạn nhiều mối nối quá, hết dây dự phòng, ông kéo căng hai đầu dây nhưng không tới, trong khi chỉ ít phút nữa là thông tin cần được nối liền. Ông Hoan đã ghì hai đầu dây cho vào răng và cắn chặt lại.

    "Lúc đó, cấp bách quá mà thông tin mật không được chậm một phút. Không chần chừ, tôi ghì hai đầu dây lại cắn chặt để nối chứ không nghĩ là nhờ đó có thể giúp thông tin được đảm bảo trong 5 phút", ông Hoan nhớ lại và cho hay, kết thúc cuộc gọi cũng là lúc toàn thân ông co rúm, bất tỉnh và nửa giờ sau mở mắt thì thấy đang nằm trong tay đồng đội.

    "Tôi cũng không nghĩ nhờ hành động đó của mình mà toàn bộ khẩu lệnh quan trọng của lãnh đạo Bộ được truyền nguyên vẹn đến chiến trường giảm bao tổn thất cho đồng đội", người cựu binh vui vẻ kể. Ánh mắt người lính quả cảm năm xưa sáng lên niềm vui bởi hành động mưu trí, dũng cảm của ông đã góp phần không nhỏ vào chiến thắng cuối cùng trong chiến dịch xuân hè năm 1972.

    Người lính già chia sẻ thêm, lúc bấy giờ mệnh lệnh quan trọng, khẩn cấp nếu dùng thông tin vô tuyến sẽ không đảm bảo bí mật vì có thể bị địch nghe trộm. Hơn nữa lại mất công số hóa bằng mật ngữ liên lạc, tới nơi thông tin viên lại phải dịch ra cho các đồng chí tư lệnh nên mất nhiều thời gian. Vì thế, những mệnh lệnh đặc biệt, hỏa tốc thường được bảo đảm bằng thông tin hữu tuyến. "Đây là trách nhiệm của mình không thể thoái thác, càng chậm đồng đội mình càng thêm đổ máu. Chính vì thế, dù khó khăn đến mấy chúng tôi cũng quyết hoàn thành bằng mọi giá", ông nói.

    Chiến dịch 81 ngày đêm kết thúc, ông Hoan được ra Bắc và thi đỗ vào Học viện Quân sự. Tốt nghiệp, ông giữ chức Đại đội trưởng thông tin cho mạng lưới thông tin tại Hà Nội, Hà Tây cũ và Vĩnh Phú (nay là Phú Thọ và Vĩnh Phúc). Năm 1973, ông vinh dự được nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

    Giờ đây, khi tuổi đã bước sang 72, người lính già Trần Duy Hoan vẫn cần mẫn làm lụng, giúp đỡ vợ con và được bà con lối xóm yêu quý.

    Văn Địn
    h


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 13:28 04/09/2012
    Số lượt xem: 828
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi