Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    2 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    "Anh không qua nổi tà áo em"

     437.jpg

    “Anh và em” là một trong nhiều bài lục bát hay của nhà thơ Nguyễn Thị Mai – (Hội phụ nữ Việt Nam, Hội nhà văn Việt Nam). Đây là bài thơ mà người đọc muốn đọc nhiều lần, không chỉ vì những nét đẹp phải chiêm ngưỡng dưới nhiều góc độ mới thấy, để rồi phải suy ngẫm về vị trí của mình trong gia đình và xã hội, mà còn bởi nhà thơ đã rất tài tình trong việc khai thác cái mệnh đề tưởng chừng như muôn thuở: Anh - Em; ước mơ và thực tại; vị trí, tính cách của Anh và Em, cùng sự cảm nhận tinh tế của Em về Anh qua trải nghiệm cuộc sống, cũng như sự tự khẳng định giá trị về giới của Em. 

    Anh và em

    Anh là một chấm buồm xa

    Nhỏ như nắm được mà ra vô cùng

    Anh là cỏ biếc một vùng

    Non xanh đến nỗi ngập ngừng bước chân

    Anh là lãng đãng phù vân

    Mải mê với những xa gần, thấp cao

     

    Em là vệt sóng trong ao

    Nhỏ nhoi với những khát khao riêng mình

    Là viên ngói cũ đầu đình

    Vô tư mưa xối, vô tình mây qua

     

    Dù anh biển rộng trời xa

    Cũng không bước nổi qua tà áo em

     

      Anh hiện lên 4 lần trong bài thơ với những chi tiết nghệ thuật độc đáo, trong khi Em chỉ xuất hiện thấp thoáng hai lần. Em ở đây khiêm nhường chăng? Hay từ xưa xã hội vẫn đề cao vai trò của người đàn ông hơn? Mở đầu bài thơ, câu lục là sự khẳng định về Anh: “Anh là một chấm buồm xa”. Tại sao lại là “một chấm buồm xa”? Anh luôn lớn lao trong Em với chí tang bồng trượng phu, với: “Gươm đàn một gánh, non sông một chèo” - (Truyện Kiều), bởi vậy em luôn bồn chồn với tâm trạng khó nắm bắt. Bởi có khi chỉ vài giây sau “chấm buồm” ấy sẽ vuột ra khỏi tầm mắt và tầm tay của Em. Để rồi câu bát chợt vỡ òa một cảm giác bất định: “Nhỏ như nắm được mà ra vô cùng”. Câu thơ ẩn chứa một tâm trạng không yên ổn, lo lắng khi không làm chủ, không nắm được trong tay và sở hữu được tình yêu. Cái cảm giác bất ổn ấy được đẩy lên một cung bậc cao hơn với hình ảnh: “Anh là cỏ biếc...” đến nỗi Em phải: “Ngập ngừng bước chân”. Tình yêu vốn mong manh dễ vỡ như thế đấy, người ta luôn muốn đi tới tận cùng nhưng lại e ngại làm mất đi những  khát khao và hy vọng!

    Cái chính là Em ở đây đã hiểu về Anh chỉ như một áng mây dễ lạc lối, dễ tan biến trước mỗi cơn gió nhẹ với những: “xa gần, thấp cao”. Người đàn ông vốn như vậy đấy, đôi khi “mải vui quên hết lời em dặn dò”,  câu thơ không hàm ý trách cứ nhưng sao mà xa xót đến như vậy, Em hiểu về Anh nên làm chủ được mình, Anh là thế đấy! Có phải vậy chăng mà khi nói về mình, Em chỉ khiêm nhường tự nhận: “Em là vệt sóng trong ao/ Nhỏ nhoi với những khát khao riêng mình/ Là viên ngói cũ đầu đình/ Vô tư mưa xối, vô tình mây qua”. “Ao” đâu phải là nơi sóng dậy, và Em chỉ nhận là “vệt sóng” hiền lành có thể lặng đi bất cứ lúc nào, ao nhà nhỏ bé tĩnh tại đối lập với buồm xa nơi chân trời góc biển. Cái hay, cái tài của tác giả gửi vào ý thơ nhẹ nhàng như thế đấy nhưng sóng ở đây không phải là “vệt sóng” vô tri, vô vị mà “vệt sóng” ấy lại đầy ắp những khát khao rất phụ nữ cho chồng, con, gia đình, dòng tộc, cho cộng đồng và quê hương đất nước: “Nhỏ nhoi với những khát khao riêng mình”. Cho nên cái “nhỏ nhoi” lại vô cùng lớn lao nhưng lặn vào trong, tự giấu mình một cách tự nguyện và chân thành nên không mấy ai nhận biết được. Thậm chí Em còn tự nhận: “Là viên ngói cũ đầu đình/ Vô tư mưa xối, vô tình mây qua”. Cái “viên ngói cũ đầu đình” ấy sao mà cao quí đến thế, ai muốn chiêm ngưỡng cũng phải ngước nhìn. Bởi đình làng trong tâm thức người Việt vốn  là nơi thờ Thành hoàng và cũng là nơi hội họp của người dân, ai được là “viên ngói cũ” đã là hạnh phúc lắm rồi, bởi “viên ngói cũ” ấy khi đã trải: “mưa xối, mây qua” sẽ sống mãi với thời gian trong lòng người và rất đáng tôn thờ. Em tuy là viên ngói cũ đấy nhưng là ngói đầu đình, tưởng chừng không có gì quan thiết nhưng rất linh thiêng, đố ai dám lấy ngói đầu đình (dù đã cũ) về mà lợp riêng cho nhà mình. Hình tượng thơ ấy như một thông điệp đầy ẩn ý về giá trị của người phụ nữ trong cuộc sống. Và tình yêu phải chăng cũng là một tôn giáo, tôn giáo có nhiều tín đồ sùng kính, tôn thờ và cũng không ít người chà đạp nhất thế giới?

     Xuyên suốt bài thơ là lời tự bạch của Em, có gì đó như bi quan, hờn ghen, yếm thế… thì cặp lục bát kết bài thơ chợt lóe sáng đến bất ngờ: người phụ nữ khiêm nhường bỗng hiện lên đẹp tuyệt vời giữa đời và trong trái tim người đọc: “Dù anh biển rộng trời xa/ Cũng không bước nổi qua tà áo em”. Tứ thơ được đẩy lên tột đỉnh cao trào và có tính khái quát, làm cho ai cũng hiểu cái qui luật của muôn đời. Hình tượng thơ “tà áo em” thật là độc đáo. Cái tà áo mỏng mảnh, mềm mại dịu dàng tha thướt mà có sức níu giữ khôn cùng. Đó chính là sự tự ý thức về vẻ đẹp và sức mạnh tiềm ẩn trong tâm hồn người phụ nữ Việt Nam. Cặp từ: “Dù”, “cũng” sao mà tinh tế và sâu sắc đến thế, bởi nó khẳng định vị trí của Em trong Anh và trong gia đình, xã hội. Hình tượng thơ: “Tà áo” chuyên chở một thông điệp: Anh là cánh buồm lộng gió đại dương, dù có muôn dặm hải hồ nhưng rồi  con thuyền Anh vẫn cứ trở về bến Em. Câu thơ làm cho các đấng mày râu phải giật mình, cái giật mình đầy nhân bản, bởi cái ý tại ngôn ngoại ấy đánh trúng vào bản chất của giới. Nói như đại văn hào Mác-xim go-rơ-ki: “Đời thiếu mẹ hiền không phụ nữ, anh hùng thi sĩ hỏi còn đâu”. 

    Bài thơ có tới 5 từ “là” như một sự khẳng định  các mặt đối lập nhưng xét về tổng thể lại rất đồng nhất: Anh - Em làm nên thế giới này. Để rồi khi anh nhận ra mình, nhận ra chân giá trị của Em, Anh càng trân trọng Em hơn. Em không cao ngạo đâu. Chỉ có ai đã trải qua những thăng trầm, sóng gió của cuộc sống gia đình mới hiểu được điều này.

    Bài thơ tự nhiên như hơi thở của mỗi con người và cuộc sống, đầy chất trữ tình, dư ba, ám ảnh nhưng cũng mở ra những suy tư trăn trở khôn nguôi, gieo vào lòng ta những tin yêu vào con người và tình yêu đôi lứa. Cuộc sống này đẹp lên bội phần vì có Em và có Anh, có tình yêu của chúng mình!

    Anh có nhận ra không?



    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Quang Loan @ 18:28 22/05/2011
    Số lượt xem: 2233
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    GIỜI ƠI! NGHE 2 TIẾNG "CÔNG CHÚA" CỦA CHỊ GỌI ÚT "NGƯỢNG" LẮM! NGÀY SN CỦA ÚT CÓ TRÊN NHÓM "VVV" Ở NHÀ ÚT ĐÓ! CHỊ ĐỔI CODE NHÓM VỌC THÔI , ĐỢT NÀY ANH BV ĐÃ CHO ÚT GIA NHẬP NHÓM RÙI ĐÓ! CẢM ƠN CHỊ HAI NHIỀU HENG! ÚT PHẢI " BỚI" GẠO SANG HỎI CHỊ HAI CỦA ÚT CÁCH ĐƯA ẢNH FAN LÊN TRANG WEB CHỊ NHÉ! CHÚC CHỊ LƯỚT WEB VUI NHÉ!

    chúc

    Avatar
    Chị đang chờ "ÚT " mang gạo sang đây ! hi..hi...!Nháy mắtHôn
    Avatar
    ÚT CHÀO CHỊ NGÀY MỚI ! CHÚC CHỊ VUI NHÉ!
    Avatar
    Chào ĐH và Duyên yêu quí! Ngày mới thật vui nhé!
    orkut scraps
    Avatar
    Bánh nhon quá chị TN và em Duyên ơi ! Tuyệt
    Avatar

    Hôm nay rảnh một chút ghé qua nhà ĐH và DV thăm, thấy mọi thứ im lìm như chìm vào giấc ngủ!

    Chúc chị hè này thật vui. Về Côn Sơn - Hải Dương chơi đi chị Hoa ơi! 

    Avatar
    Chào ĐM ! Lâu rồi ĐH chẳng được gặp DV và ĐM đó ! Khỏe không ĐM ơi ? Được về Côn Sơn - Hải Dương chị rất thích, nhưng năm nay trường chị đi Cửa Lò ĐM ạ ! Chúc ĐM có một mùa hè sôi động - vui vẻ nhé !
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi