Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    2 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    " BÀN TAY EM"- LỜI CA NGỢI NHỮNG PHẨM CHẤT TUYỆT VỜI CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ

    Gia tài em chỉ có bàn tay,
    Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
    Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
    Quá khứ dài là mái tóc em đen.

    Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
    Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
    Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
    Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?

    Bàn tay em ngón chẳng thon dài,
    Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.
    Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ,
    Hái rau dền, rau rệu nấu canh,

    Tập vá may, tết tóc một mình,
    Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.
    Đường tít tắp, không gian như bể,
    Anh chờ em, cho em vịn bàn tay

    Trong tay anh, tay của em đây
    Biết lặng lẽ vun trồn gìn giữ.
    Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
    Em phơi mền, vá áo cho anh.

    Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
    Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
    Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,
    Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

    Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
    Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngã.
    Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
    Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.

    Lấy thời gian em viết những dòng thơ
    Để thấy được chúng mình không cách trở.
    Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,
    Em trao anh cùng với cuộc đời em

    Hang Nga bình luận:

    Xuân Quỳnh là nữ thi sĩ luôn sống hết lòng và yêu hết lòng. Bài thơ ” Bàn tay em” được sáng tác năm 1976 là một thi phẩm rất đặc biệt của Xuân Quỳnh khi viết về đề tài tình yêu. Ở bài thơ này người đọc có dịp cảm nhận đầy đủ vẻ đẹp của người phụ nữ trong cuộc sống đời thường.
    Gia tài của người con gái khi lấy chồng theo Xuân Quỳnh quí giá nhât chính là đôi bàn tay. Và người con gái đã dâng hiến gia tài quí giá ấy cho tình yêu thật trọn vẹn:

    Gia tài em chỉ có bàn tay,
    Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,

    ” Từ ngày ấy” tức là từ ngày bắt đầu yêu anh. Nó đã lâu lắm rồi, nó đã trở thành một quá khứ dài, cùng trôi qua với tuổi thanh xuân của em:

    Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
    Quá khứ dài là mái tóc em đen.

    Nhà thơ đã so sánh rất lạ: quá khứ dài với mái tóc em đen, để nhấn mạnh một điều: em đã ở cùng anh, đã yêu anh bằng cả tuổi trẻ của mình. Quá khứ dài là cả tuổi thanh xuân của em anh có thấy hết điều đó không anh? Hai câu thơ hình như có thoáng trách móc nhẹ nhàng của người phụ nữ với anh- người đã gắn bó với em trong một” quá khứ dài”
    Khổ thơ thứ hai nhà thơ nói rằng :

    Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
    Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
    Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
    Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?

    Dù anh rất hiểu em: vui, buồn trong tiếng nói, trong nụ cười,qua gương mặt, qua ánh mắt anh đều đọc được những điều em lo âu, mong ngóng nhưng anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay em? Câu hỏi thể hiện sự băn khoăn , thắc thỏm khi người phụ nữ nghĩ về chính mình.
    Ở những khổ thơ tiếp theo nhà thơ kể về bàn tay của mình:

    Bàn tay em ngón chẳng thon dài,
    Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.
    Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ,
    Hái rau dền, rau rệu nấu canh,

    Tập vá may, tết tóc một mình,
    Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.
    Đường tít tắp, không gian như bể,
    Anh chờ em, cho em vịn bàn tay

    Bàn tay em ngón chẳng thon dài , có vết chai và đường gân vất vả- đó là bàn tay của những người phụ nữ yêu lao động, biết lấy lao động làm thước đo cho nhân phẩn. Bàn tay em đã từng chơi chắt chơi chuyền hòi thơ bé, bàn tay đã tập vá may, tết tóc để trở thành người phụ nữ khéo léo như bây giờ. Bàn tay đã giữ những giọt nước mắt đau đớn khi mẹ qua đời. Bàn tay thể hiện cuộc đời tít tắp mênh mang. Bàn tay em đã vịn vào tay anh để cùng đi đến một tình yêu bền vững:” Anh chờ em, cho em vịn bàn tay”

    Trong tay anh, tay của em đây
    Biết lặng lẽ vun trồn gìn giữ.
    Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
    Em phơi mền, vá áo cho anh.

    Trong tay anh là tay của em- bàn tay biết vun trồng và gìn giữ hạnh phúc, bàn tay biết kéo rèm cho anh khỏi lạnh, biết phơi mền, biết vá áo, biết chăm sóc anh. Bàn tay em còn biết mang đến cho anh cuộc sống tinh thần thật thoải mái. Bàn tay em đã chia sẻ cùng anh những nỗi lo âu trong cuộc sống vất vả đời thường :

    Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
    Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
    Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,
    Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

    Hình ảnh” Tay em dừng trên vầng trán lo âu ” thật cảm động. Đấng mày râu nào không mong muốn có một bàn tay mềm mại đặt trên trán mình khi mình mệt mỏi vì biết bao toan tính trên đường đời.

    Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
    Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngã.
    Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
    Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.

    Đến khổ thơ này, cách viết của nhà thơ trở nên hình tượng hơn.Bàn tay em trở nên có sức mạnh xoa dịu nỗi đau, góp nhặt niềm vui từ mọi ngả. Bàn tay em còn biết nhung nhớ khi anh vắng xa. Bàn tay em biết chung thuỷ chờ đợi dù thời gian có dài đến mấy. Cách nói ẩn dụ” Lấy thời gian đan thành áo mong chờ” thật cảm động. Ta nhớ lại chiếc áo chờ chồng của nàng Pênêlốp trong sử thi Hy Lạp. Chiếc áo đan suốt 20 năm đằng đẵng chờ đợi chàng Ôđixê trở về. Những người phụ nữ dù ở thời đại nào cũng đẹp đến vô cùng trong những tháng năm chờ đợi ấy.Tản Đà đã từng có câu thơ:

    ” Xương mai một nắm hao gầy
    Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương”

    Để thể hiện sự chờ đợi của non đối với nước. Chờ đợi tha thiết tới mức hao gầy, tới mức tóc mây ngả bạc.Cách viết của Xuân Quỳnh cũng rất án tượng nhưng lại rất gần gũi vì nó gắn với một công việc của người phụ nữ: đan áo mong chờ bằng thời gian.
    Khổ thơ cuối cùng:

    Lấy thời gian em viết những dòng thơ
    Để thấy được chúng mình không cách trở.
    Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,
    Em trao anh cùng với cuộc đời em

    Bàn tay em còn lấy thời gian để viết nên những dòng thơ, để mong thấy chúng mình không cách trở. Bài thơ kết lại bằng hai câu thơ thật giản dị và thành thật.” Bàn tay em, gia tài bé nhỏ. Em trao anh cùng cả cuộc đời em” Còn gì đáng trân trọng và cảm độnghơn một tình yêu nồng nàn và chân thành đến thế. Em trao anh cả cuộc đời em để được chăm sóc anh, được nâng đỡ xoa dịu cho anh qua những đớn đau, được dùng đôi bàn tay không thon dài mượt mà của mình để vun vén và giữ gìn hạnh phúc. Có lẽ không có lời nào ca ngợi người phụ nữ đẹp hơn thế nữa.
    Bài thơ” Bàn tay em” vừa là lời tâm sự, vừa là sự tự tôn cho mình và cho cả giới phụ nữ của Xuân Quỳnh. Đọc ” Bàn tay em” ta cảm nhận được sự hy sinh, sự chung thuỷ, sự tảo tần của người phụ nữ. Có lẽ những độc giả đã làm mẹ sẽ đọc cho con gái mình nghe bài thơ của Xuân Quỳnh trong quá trình dạy con gái trở thành người phụ nữ có ích cho cuộc đời.

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Hang Nga @ 09:15 02/08/2010
    Số lượt xem: 1048
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Cám ơn Đỗ Hoa đã đến thăm và an ủi . Chúc Đỗ Hoa một tuần mới hạnh phúc.
    Avatar

    Hằng Nga bình thật hay mà sát từng khổ, từng ý. So sánh, liên tưởng phù hợp làm nổi bật một Xuân Quỳnh - người phụ nữ vì gia đình, vì chồng, vì con...biết hi sinh, tảo tần, chung thủy....

    Bài thơ bình rất hay, nhưng ĐH cảm thấy hình như nó vẫn còn thiếu một điều gì đó về sự gắn kết giữa bài thơ qua hình ảnh " Bàn tay'' với cuộc đời thực của XQ. Ta biết đến tình yêu đẹp giữa XQ- LQV, hai người đã vượt lên trên tất cả những định kiến xã hội để đến được với nhau. Và chúng ta cũng nhìn thấy hình ảnh XQ - một thiếu nữ tươi đẹp, đằm thắm, trẻ trung, sôi nổi. Giống như tình yêu của XQ vậy...Mãnh liệt, tha thiết, khao khát, cháy bỏng....Nhưng đôi bàn tay ngoài đời của XQ thực đúng là rất chai sần, thậm chí là thô ráp...nó ngược lại với vẻ đẹp về hình ảnh chúng ta thường bắt gặp...

    Chính đôi bàn tay ấy- ngón chẳng thon dài....đã ấp ủ, đã vun đắp tình yêu - hạnh phúc gia đình. Một XQ rất đời thường, chân thành, giản dị...

    Tình yêu của XQ có lẽ không chỉ ai đã là người mẹ có con gái để dạy con làm người phụ nữ biết tần tảo, chung thủy, hi sinh như XQ. Mà theo H thì tất cả ai là phụ nữ cũng cần đọc và học tập đức tính đó của nữ sĩ Xuân Quỳnh !

    Cảm ơn Hằng Nga rất nhiều ! 

    Avatar
    http://truonghoa70.violet.vn/entry/show/cat_id/3123032/entry_id/3722819, sao lại gửi nhiều thế này, giống như nhà đông con cháu, cho kẹo 1 đứa 2 lần...
    Avatar
    ĐH đề cập đến một khía cạnh nhỏ khác đó thầy ! Đồng thời cảm nhận bài viết của HN thôi ! Hi...
    Avatar
    Ta hay gặp đâu đó: Em chỉ có 1 trái tim cho anh... Xuân Quỳnh khác hơn, đó lại là đôi bàn tay. Trái tim là biểu tượng của TY, điều đó ai cũng biết, còn đôi bàn tay là sự cụ thể hóa của những yêu thương, những lo toan, những cần mẫn, những chịu đựng, những sẻ chia...Nhiều lắm lắm. Và theo dọc cuộc đời 'anh', bàn tay em là sự những nóng bỏng nhất của TY thương sen lẫn trách nhiệm với người mình yêu thương trọn vẹn. Tứ thơ Xuân Quỳnh thật độc đáo!
    Avatar
    Đọc thơ XQ tôi luôn bắt gặp vẻ dịu dàng và đấy ắp những yêu thương, hình ảnh 1 người vợ dịu hiền, rất mực yêu thương chồng con, nỗ lực vun vén hạnh phúc gia đình...HÌnh ảnh, giọng điệu thơ XQ dễ làm người ta cảm động. Không chỉ những người PN tự lắng nghe lại nhịp đập trái tim yêu htương của mình mà với đàn ông, người ta cũng thêm chút thấm về hình ảnh người vợ, khôngthể cứ mãi ơ hờ... Thơ của bà thật chan chứa niềm thương!
    Avatar

    Thơ XQ luôn lắng lại trong tâm hồn những độc giả yêu thơ bà ! Tất nhiên không chỉ với phụ nữ mà với người đàn ông, cụ thể hơn là với mỗi một người chồng càng cần sự tôn vinh người phụ nữ như XQ !

    Ta yêu XQ ! Yêu tâm hồn của bà ! Yêu những vần thơ của bà !  Thật đáng trân trọng biết bao ! Đáng học tập biết bao !

    Avatar

    Nói về bàn tay, nhiều tác giả đã thể hiện ở những khía cạnh khác nhau, Hòang Trung Thông thì nhìn ra sức mạnh:

    Bàn tay ta làm nên tất cả

    Có sức người sỏi đá cũng thành cơm

    Hay trước đó, Hoàng Cầm đã thấy như 1 nỗi đau rụng rời khi quê hương Kinh Bắc trong sự tàn phá "sao xót xa như rụng bàn tay".

    Đôi với XQ thì hình ảnh đó mang 1 biểu tượng khác và như chủ yếu để đặc tả nỗi yêu thương

    Một thời bàn tay ấy xấu xí lắm, chai sạnbởi những vất vả cơ hàn, bởi chơi chuyềnđanánnhh chắt, bởi hái rau vặt cỏ...Nhưng bản chất của nó đẹp lắm:

    Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
    Em phơi mền, vá áo cho anh.

    Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
    Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
    Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,
    Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

    Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
    Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngã.
    Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
    Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.

    Tần tảo! Và thật dịu dàng yêu thương...

    Câu thơ 'Lấy thời gian đan thành áo mong chờ" cảm động quá!

    Chợt nhớ câu thơ của Thi Hoàng:

    Đưa kim qua nỗi ưu phiền

    Mẹ ngồi vá lại cho nguyên sự đời"

    Từng ấy thôi đã nói lên tất cả rồi!

     

    Avatar
    Vâng tất cả ! Chỉ cần " Bàn tay '' ! 
    Avatar
    Đúng là HN gửi 2 lần có thể do nhầm một chút thầy HN à ! Đây chắc là bài mà HN bình thấy tâm đắc !
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi