Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    2 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Hương sắc vườn thơ >

    Bình bài thơ Đợi của Vũ Quần Phương

    Anh đứng trên cầu đợi em

                  Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm

             Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy

              Nước chảy bên lòng, anh đợi em.

    *

    Anh đứng trên cầu nắng hạ

      Nắng soi bên ấy lại bên này

            Đợi em. Em đến? Em không đến?

             Nắng tắt, còn anh đứng mãi đây!

    *

    Anh đứng trên cầu đợi em

               Đứng một ngày đất lạ thành quen

            Đứng một đời em quen thành lạ

             Nước chảy...Kìa em, anh đợi em! 

                                                  ( 100 bài thơ hay thế kỉ XX,

                                                     NXB Giáo dục-2007) 

     

    Lời bình:

           Nhà thơ Vũ Quần Phương có nhiều bài thơ hay nhưng "Đợi" là bài nổi tiếng nhất. Nó được bình chọn xứng đáng đứng vào hàng ngũ "100 bài thơ hay thế kỉ XX".

            "Đợi" đã có duyên may, được nhạc sĩ Huy Thục phổ nhạc từ 1986, ngay khi mới ra đời. Bằng cách hoán đổi vị trí nhân vật trữ tình giữa"Anh" và "Em" và với chất liệu ca trù tạo nên giai điệu thiết tha, ngọt ngào, trong sáng, ca khúc"Đợi" dành riêng cho phái đẹp hát, đã làm rung động bao trái tim yêu, đã là "một trong những tượng đài tuyệt đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong âm nhạc" (Châu An)

           Từ bài thơ, ta lại cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của chàng trai qua hình ảnh"đứng trên cầu đợi em". Những chiếc cầu bắc qua sông, suối đã là nơi hẹn hò, chờ đợi của bao đôi lứa xưa nay. Nhưng cái tài của nhà thơ là ở chỗ khai thác ý nghĩa mới mẻ của những thi liệu quen thuộc ấy. "Anh" được đặt giữa một không gian, thời gian nghệ thuật và một trạng huống đặc biệt để bộc lộ phẩm chất tốt đẹp trong tình yêu của mình. Cuộc hẹn gặp tưởng sẽ đầy tình tứ, lãng mạn của hạnh phúc tình yêu hoá ra đã lỗi hẹn! Thế mà giữa ngày"nắng hạ", chàng đã đứng đợi nàng từ lúc ban mai khi"nắng soi bên ấy" cho đến trưa, đến chiều nắng soi"lại bên này" và... cho đến cả lúc "nắng tắt", hoàng hôn buông xuống vẫn cứ đứng đấy mà đợi, mà chờ. Sự bền bỉ ấy được diễn tả qua hàng loạt điệp ngữ và sự tăng cấp của các hình tượng vừa sóng đôi vừa đối lập. Dù có phấp phỏng, băn khoăn "Đợi em.Em đến? Em không đến?" thì anh vẫn sẵn sàng:

                                                  Đứng một ngày đất lạ thành quen

                                                 Đứng một đời em quen thành lạ

    Với  đất,"đứng một ngày"cũng khiến cho những gì xa lạ trở thành gần gũi, quen thân. Với em, anh biết, khi anh "đứng một đời" để đợi thì em có thể đã nhiều đổi thay, khiến cho"em quen thành lạ". Nhưng anh vẫn cứ "đứng mãi đây" để đợi, để chờ. Em đây là em của " cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Ngàn năm chưa dễ mấy ai quên" (Thế Lữ), em của tình yêu tuyệt đẹp trong anh. Anh sẽ đợi em cho đến khi có thể thốt lên:"Kìa em, anh đợi em!".

             Đây quyết không phải là sự đơn phương của kẻ tình si. Nhân vật có một tư thế trữ tình thật đẹp, tư thế đứng đợi đầy bản lĩnh: đàng hoàng, đĩnh đạc, tự tin! Mới hiểu, trong tình yêu, việc bền bỉ đợi chờ, thuỷ chung son sắt cũng là phẩm chất, là sức mạnh của phái mày râu. Cứ nghĩ, giá có nhà nghệ sĩ điêu khắc lấy cảm hứng từ bài thơ dựng lên bức tượng một chàng trai đẹp khoẻ khoắn, lành mạnh đứng trên chiếc cầu dưới có dòng nước chảy, dõi tầm mắt ra xa, đăm đắm đợi chờ...và đề vào đó một chữ "ĐỢI". Tượng đài này sẽ "trơ gan cùng tuế nguyệt", cùng với tình yêu bất tử!

           Giữa thi phẩm và nhạc phẩm "Đợi" đã cùng có chung một hằng số: cả chàng và nàng đều biết yêu bằng tình yêu đích thực, biết lấy cái bất biến của tấm lòng mà ứng xử với mọi cái vạn biến của cuộc đời để giữ lấy một tình yêu lí tưởng. Cái ý tưởng ấy đã được thể hiện bằng một cấu trúc ngôn ngữ thơ thật là hoàn mĩ. Cả một hệ thống từ ngữ thuần Việt được chọn lọc, gọt dũa, tinh luyện đến hàm súc tối đa. Tên đề chỉ một từ "Đợi". Và ba khổ thơ láy đi láy lại cũng cốt thể hiện cho được tình cảm và ý chí "đợi" của chủ thể trữ tình. Khi đã  "đợi", ta chẳng những giữ trọn lời hẹn ước, mà cao hơn, còn chờ đón một điều gì tốt đẹp, còn hướng về một điều kì diệu ở tương lai. Từ hoàn cảnh ra đời, từ ngôn ngữ, hình tượng thơ và tình cảm của câu chyện tình yêu, người đọc còn liên tưởng đến một tầng nghĩa khác. Thời gian trôi làm biến đổi tất cả, dòng đời  cứ chuyển biến như nước dưới chân cầu "xưa đã chảy, sau còn chảy", như ánh mặt trời cứ soi, tắt ngày ngày. Nhưng người ta khi đã có một định hướng đúng đắn, đẹp đẽ về một sự nghiệp, một khát vọng sống, một lí tưởng xã hội, một lí tưởng nghề nghiệp, một lí tưởng thẩm mĩ... thì hãy biết giữ vững niềm tin và hi vọng; hãy biết kiên tâm, bền chí "đứng đợi" trên chiếc cầu nối đôi bờ hạnh phúc ấy; cũng giống như văn hào Victor Hugo đã từng nói: "Mơ ước là hạnh phúc, chờ đợi là cuộc đời". Đó là triết lí, là tư tưởng toả sáng đằng sau giọng thơ trữ tình của bài thơ. Bằng sự trải nghiệm của thế hệ nghệ sĩ nửa sau thế kỉ trước, chứng kiến bao nhiêu cuộc đợi chờ, có mất mát, có hội ngộ; chứng kiến bao nhiêu biến đổi lớn lao của nhiều số phận và cộng đồng, Vũ Quần Phương  nhắn gửi chúng ta thông điệp này.

            "Đợi" vừa là một bài thơ tình tuyệt đẹp vừa là một bài thơ trí tuệ sâu sắc.
    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Duy Tuấn @ 15:50 20/01/2011
    Số lượt xem: 2230
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Orkut Scraps - Angels
    Avatar
     "Mơ ước là hạnh phúc, chờ đợi là cuộc đời".
    Avatar

    Bài bình trên hay quá! 

    Avatar

    Tôi nghe bài hát này nhiều rồi, và mỗi khi nghe thì sự đợi chờ của người con gái lại ám ảnh mãi trong tâm trí!

    Avatar

    Nay mới đọc bài thơ (thật vô lí), mới biết thêm sự đời chờ lại là một chàng trai!

    Avatar

    Bài thơ có 3 khổ, mỗi khổ thơ đều bắt đầu bằng "Anh đứng trên cầu..." tạo nên 1 sự trùng lặp rất thú vị, như khắc sâu thêm cho người đọc về sự bền bỉ, về một tình yêu son sắt, thủy chung...

    Avatar

    Điều thú vị là nhân vật trữ tình chọn nơi để đợi: trên cầu, rất nhiều hàm ý, gợi nhiều trường liên tưởng, tạo nhiều tầng nghĩa cho bài thơ, vừa đậm chất dân gian, vừa mang màu sắc hiện đại.

     

    Avatar

    ..."trên cầu", trong không gian đó có rất nhiều điều xảy ra: sự biến đổi liên tục, sự tác động ghê gớm của thiên nhiên của thiên nhiên, nước chảy ngày đêm...anh vẫn đợi em. " Nước chảy bên lòng" tưởng như lòng người đã có thể buổng xuôi, nhưng anh vẫn đợi! Sự tương phản gay gắt này càng tô đậm nỗi đợi chờ tựa hòn vọng phu vậy!

    Avatar

    ...không chỉ là sự biến đổi của thiên nhiên, ngay cả đến lòng người: "Đứng một đời em quen thành lạ", mỏi mòn đến là vậy, lòng người có đổi thay đến là vậy, thì vẫn là:

    Nước chảy...Kìa em, anh đợi em! 

     Đá có thể mòn, song nỗi chờ này vẫn cứ vẹn nguyên!

    Avatar

    Vật đổi sao dời, giữa cuộc bể dâu, tình người thăm thẳm! Đợi thật xứng đáng trong 100 bài thơ tình hay nhất thế kỉ XX!

     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi