Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Bình thơ: Tràng Giang

     Binh tho Trang Giang

    Trong các tập thơ được xuất bản trong thời Thơ Mới (1932-1945), có lẽ Lửa thiêng của nhà thơ Huy Cận là tập thơ toàn bích nhất. Với Tràng giang, các nhà phê bình văn học đã tìm được nhiều cảm hứng để bình bài thơ này.

    Chỉ riêng câu thơ "Không cầu gợi chút niềm thân mật" cũng đã từng gây tranh luận thú vị trên văn đàn. Nên hiểu "cầu" mạch thơ này là một chiếc cầu cụ thể hay cầu mong, cầu nguyện? Mời các bạn cùng thưởng thức lại bài thơ này qua lời bình của nhà văn Trần Quốc Toàn.

    Tràng giang

    Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài
    H.C
    Tặng Trần Khánh Giư

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
    Con thuyền xuôi mái nước song song,
    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.
    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    Bèo giạt về đâu hàng nối hàng;
    Mênh mông không một chuyến đò ngang
    Không cầu gợi chút niềm thân mật,
    Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

    Lớp lớp mây cao đùn núi bạc...
    Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.
    Lòng quê dờn dợn vời con nước,
    Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

    HUY CẬN

    (Theo bản in Lửa thiêng - NXB Hội Nhà văn tái bản năm 1995)

    Bình thơ:

    Xin bắt đầu từ chữ đời thường nhất, nôm na nhất, chữ củi khô. Làm sao củi còn khô được giữa mấy dòng nước chảy. Làm sao củi thành lửa trong tình trạng ấy!

    Cái nhánh củi tìm đường về với lửa cứ bâng khuâng trôi theo dòng thơ, dòng đời để thấm hết vào mình những sầu trăm ngả. Sầu đìu hiu heo hút vãn chợ chiều; sầu lênh đênh bèo giạt; sầu cách trở không đò, không cầu; sầu rợn ngợp bóng chiều sa xuống vai gầy chim nhỏ… để rồi mối sầu ấy lớn hẳn lên mà thách đố với cái sầu vạn cổ đã nhóm từ mặt sông, mái bếp Đường thi: không khói hòang hôn cũng nhớ nhà…

    Mở bằng chữ củi kết bằng chữ khói, mạch thơ liền lạc, nhất khí. Cành củi khô như cái khuy bình dân đã cài được vào lỗ khuyết điển tích khói hoàng hôn, để cấu tứ thật chặt một bài thơ hay.

    Nhà thơ TRẦN QUỐC TOÀN

    Việt Báo (Theo_TuoiTre)
    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Thanh Phương @ 21:34 19/01/2011
    Số lượt xem: 733
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Chị Phương thăm Hoa!

    Avatar
    Cảm ơn chị Thanh Phương đã mang đến cho em bài thơ hay của HC !
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi