Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Cánh đồng tuổi nhỏ - Chùm thơ Lệ Bình Quan

    CÁNH ĐỒNG TUỔI NHỎ

     

    Cần chuẩn bị cho cuộc chia tay ban mai

    Khi cánh đồng còn mơ ngủ

     

    Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ                                

    Mùi lúa mùi khoai và mùi cỏ

    Mùi dậy thì của gió tháng giêng.

    Còn đọng lại nơi ta như thạch nhũ

    của giọng trầm; của đau khổ ngây ngô

    của con dế khóc hờ

    mục đồng tệ bạc, đốt tím khói chiều.

    Cô Tấm không yêu

    Cũng về làm vợ

    Ngủ một giấc dài chỉ nhưng nhức cỏ may khô

     

    Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ

    Mẹ đặt ta ngồi

    Bậc thềm bậc cửa. Nằm sấp nằm ngửa

    Tơi tả cày bừa.                                                                          

    Cha thì nhăn mặt; Mẹ hát ầu ơ

    Trời run ngọn lúa; Nước tái tê lùa

    Mà mây còn trắng

    Nằm như bây giờ nắng trổ hết mùa thu

    Ngày ta gặt hái, trăng mờ. Chênh chếch đầu núi

    Lưỡi liềm gặt đau í ới

    Gặt cả trăng rồi

    Mùa sau gieo lại

    Ta mãi chờ có lẽ đã mòn đêm.

     

    Cành tre vẫn mềm

    Ta thì thơ bé

    Cánh đồng ướm đầy chân lạ chân quen

    Hùa nhau mà chạy: Ra đầu sông nước chảy; Ra đầu biển cát bay

    Em cõng ta thả trôi thuyền giấy

    Vi vu tiếng cười

    Hoa cải rực tươi

    Ta sinh mùa đói

    Em cõng ta về xin một nắm sao rơi

    Rau răm ở lại

    Lời đắng cay nào đẩy ta đến cùng em?

    Mở mắt thì nhìn: Nhìn sâu ngực buốt

    Em nuôi ta lớn

    Rồi vào cấm cung

    Thành quách cửa đóng

    Còn một mình, ta buốt cả mùa đông

    Tiên nữ tắm sông…Tim ta mắc cạn

    Em hãy về xin một vạt mưa xuôi.

     

    Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ

    Có về được nữa ?

    Khi lấm bụi rồi

    Và khi gây xước

    Khi một mình đã bước vội ra đi?

     

     

    CÓ MỘT

     

    Có một mùa lá khô,

    Tự biết mình không cháy.

    Có một mùa lá cháy,

    Nhận ra mình đã khô.

     

    Có một em mà nhớ,

    Hiểu ra mình mênh mông.

    Có một em mà cạn,

    Suốt đời trong giếng trong.

     

    Có một đêm thơm lựng

    Những tiếng gà lật canh

    Men thềm len lén lạnh.

    Xiêm áo mùa mỏng manh.

     

    Có thị thành người khóc

    Nước mắt vở kịch hề

    Đôi bàn tay nung đỏ

    Bưng tiếng cười cuồng mê.

     

     

     

    Nắng sôi bốn phía chân trời

    Em hạt mưa nhỏ rơi tôi dầm dề

    Mai thì dìu dịu nắng nghe

    Tôi cõng em chạy kịp về làng Say…

     

    Một đời mẹ cấy cha cày

    Giếng sâu buộc rối từng dây sợi buồn

    Mảnh sân nứt trổ mảnh vườn

    Tôi lăn một thuở hẳn còn lấm lem

     

    Mai thì mưa nhỏ là em.

    Cho tôi tẩy hết triền miên lỗi lầm

    Đường nào cỏ dính ăn năn

    Tôi cùng em gỡ, đợi nằm làng Mơ…

     

     

    NGỘ NHẬN

     

    Đã gọi hết cả thời tuổi trẻ

    Nhưng mặt trời chỉ rụng ở chiều thôi.

    Khi bình minh ánh sáng đuổi chân người

    Em nghiêng nón che kín miền tôi sống.

     

    Đã đi hết những con đường dài rộng

    Đã trở về tụt áo với dòng sông

    Nhưng lấm lem nào có ở trong lòng

    Nên xấu hổ cả một lời thú lỗi.

     

    Xin được khóc như người mắc tội

    Đã vụng về hất vạt nắng mùa thu,

    Vào môi em, khi ấy, tím sương mù

    Giờ em cháy như cánh chuồn đỏ lóa.

     

    Đã câm lặng trong vòm tường trơ đá

    Chi chít người, tưởng chết, cắm rực hoa.

    Nhưng cái chết chỉ đến đầu mắt cá.

    Còn mắt người vẫn mải miết vỡ ra.

     

    Đã đủ thuốc, hãy uống đi, rồi khỏe.

    Rồi một mình quang gánh kiếp phù sinh

    Như đứa trẻ hôm nào xa lòng mẹ

    Thương ngói rơi hạc rã ở sân đình.

     

     

    MÙA THU

     

    Những hàng cây chạy

    Mùa thu gục đầu vào mây

    Em dội tóc lên thân thể anh sưng tấy

    Này, là con giun đất

    Này, là mắt chìm chiều thưa thớt

    Rung

    giật

    hoảng hốt

    Mùa em làm tình mưa len men

     

    Này là ngôi nhà thiu thỉu bóng đèn

    Cho một đêm mưa chay ăn nằm mệt mỏi

    Trăng hầm hập nóng hổi

    Cửa gài xốc nổi

    Làm vua rồi Lang Liêu chẳng còn mơ nữa

    Chỉ bậc thềm vẫn thiêm thiếp nhớ mong.

    Cầm môi anh

    Gieo cấy trên đồng

    Gặt rơm rạ em bện thành hình nộm

    Nơm nớp mùa màng

    Hồn nhiên bão lũ

    Đến bao giờ chó đá chạy qua sông

    Để hình nộm thành người biết khóc?

     

    Này là đám mây trôi bất lực

    Đã xây hết cầu vồng bảy sắc

    Sao tạc nên được ngựa ô

    Chúng chiếng lời ru trai làng tỉnh giấc

    Nằm sấp thương bầy nhái cóc

    Dấu ngựa úa, bùn đất lấp dày thuở lang thang.

    Em rửa ráy cho sạch tươi kí ức

    Đừng loang vào anh tiếng thở dài khó nhọc

    Biết đâu ngày xưa rấm rứt

    Nứt trắng một mùa lau?

     

     

    SHOCK

     

    Nắng shock hắt hắt gió đông

    Câu thơ tiết kiệm rơi sông ái tình

    Em chèo kéo sóng mắt anh

    Bao khi múc cạn một vành trăng loang ?

    Bến cong veo liên miên lan

    Hề chi thu, gió rét tàn mai thôi

     

    Em gây shock bởi nụ cười

    Câu thơ đóng khố thắt lời nhập mê

    Dù run nhịp rét buốt tê

    Bao khi cởi áo tìm về lửa son ?

     

    Anh mắc kẹt mãi nồng nàn

    Đợi mùa gió tỏa chảy tràn qua sông.

     

     

    THƯ GỬI XỨ BẮC

     

    Em về cám dỗ mưa Ngâu

    Tôi khóc Thị Mầu ướt nhớ mắt em

    Sông vội cạn, sóng vội chìm

    Một bờ hai đứa đốt đèn kêu oan

     

    Tỉnh mưa bụi nắng ngập tan

    Loay hoay ngược Bắc

    Tôi bàng hoàng

    Em!

    Mưu sinh mặc mấy khung rèm

    Treo cô Tố Nữ bán miền Mãn Viên

     

    Tùng tùng tuổi đã cũ mèm.

    Em dâng tôi miếng trầu hoen hoét mùa.

     

     

    GHI CHÚ VỀ THÀNH PHỐ

     

    1. Những vành môi

    Chật hẹp và chen chúc

    Trôi xuôi vùng ngực

    Từng phím tóc lang thang

     

    2. Một gánh hàng ngủ

    Thư pháp

    chữ.

    Im.

    3. Em sinh phố tìm

    Đặt tên biển quảng cáo

    Anh gửi lại áo trên cây

    Vào games mà may vá

     

    4. Con là thiên thần của mẹ

    Không phải down ra từ mạng đâu

    Đừng làm cư dân toàn cầu.

    Mẹ sợ con đau bé nhỏ.

     

    5. Chạy đi nào ô cửa.

    Sỗ sàng sáng loang.

    Nude một màu trăng,

    Trình diễn.

     

    6. Mưa lèm nhem

    Len chen thang máy

    Một ngón tay

    Dí sát đám mây.

     

    7. Miễn phí những phút giây,

    Tôi khóc.

    Cuộc gọi không liên lạc được,

    Bắt chước trốn tìm,

    ai bước lên vạch sơn trắng thật lâu.

     

    8. Ghi chú với bông hoa cau

    Áo dài tím và khăn xếp đỏ

    Chuyện người-ma-nơ-canh làm tình trên phố

    Nghìn bước đi bộ

    Đám cưới mùa thu.

     

    9. Em chẳng thể yêu anh như cỏ yêu mùa

    Em yêu anh vì anh là suối nguồn cần thác đổ

    Thêm một ghi chú

    Trong thành phố

    Về nhà thờ, piano, café, những mặt nạ hình thú…

    Và ngôi nhà cũ xưa.

     

     

    MINH

    Gửi M

     

    À ơi cậu bé mơ tiên

    Ngủ xanh khờ dại bên thềm từ bi

     

    Tóc hoang sơ xõa kinh kì

    Gót hồng lượng thứ mai thì siêu sinh

     

    Đêm trần ai cháy im lìm

    Bao nhiêu nắng gió nguyên lành thiên di

     

    Nước mắt thơm ngát lòng si

    Câu kinh ân ái bốn bề là Minh.

     

     

    Lệ Bình Quan 

    ( Thầy Mai Anh Tuấn - Giảng viên ĐHVH - về giảng dạy tại Hà Nam T3/2014)


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 20:24 29/04/2014
    Số lượt xem: 774
    Số lượt thích: 1 người (Đỗ Thị Hoa)
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi