Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn Văn học > Những bài Văn hay ( bài viết ) >

    Cây Khế

      Dạy học từ những năm còn bao cấp, chắt chiu dành dụm mãi vợ chồng tôi mới mua được một mảnh đất nhỏ ở phố huyện vừa tiện cho công tác, vừa tiện cho việc học hành của con cái.

    Đầu năm 2000, chúng tôi làm nhà. Đất phố chật chội, tận dụng hết diện tích để xây cất, còn một khoảnh đuôi thẹo, chúng tôi trồng một cây khế. Nghĩ đến cảnh trong bữa cơm có đĩa khế hình ngôi sao ăn kèm với cá rán, rau thơm mà thèm. Thực ra, chỉ cần vài nghìn ra chợ là có, những nói gì thì nói, “cây nhà lá vườn” vẫn ngon hơn nhiều.

    Cùng mua ở một trại giống về trồng, cây khế nhà ông Hùng ở trong xóm đã trĩu quả lúc lỉu một góc sân. Trông mà thích mắt. Còn cây khế nhà tôi cành lá um tùm nhưng mỗi tội không có quả. Tìm hiểu nguyên nhân. Tôi bảo thiếu ánh nắng. Ông xã tôi cười bảo là cây khế đực. Làm gì có khế đực, có mà thiếu ánh nắng. Thiếu là thiếu thế nào, trưa nào mặt trời chả soi vào. Trong các cuộc tranh luận tôi thường rút lui trước cho vui vẻ. Chuyện đâu còn có đó.

    Năm tháng trôi qua. Bao thế hệ học trò đã khôn lớn, nhiều em đã thành đạt. Hai đứa con tôi cũng chuẩn bị ra trường. Vậy mà khế vẫn chưa ra quả.

    Có lần ra ngắm, thấy cành phun hoa, tôi mừng thầm. Nhưng nhìn cái vẻ hoe hoắt thiếu ánh sáng của nó, tôi không hi vọng. Quả nhiên, vài hôm sau nó rụi đi như tàn thuốc lá. Tôi tự an ủi, giữa phố xá tràn nhà cao tầng ngất ngưởng thế này có cây khế cho bóng mát cũng là tốt lắm rồi. Nói thật, có những khi làm việc bếp núc, nghe tiếng chim sâu chuyền cành lích chích mà sao thấy đời vui lạ. Nếu không có cây khế, chắc gì chim đã đến.

    Chủ nhật nọ, hai con trai tôi về thăm nhà. Trong bữa cơm quây quần, ấm cúng và chan hòa, con trai nhỏ của tôi hỏi:

    - Cây khế có quả chưa hả mẹ?

    Tôi cười:

    - Chưa con ạ.

    - Sao lâu thế mẹ nhỉ?

    - Có lẽ phải hỏi Phật Tổ mới biết được con ạ. À này, có đêm mẹ nằm mơ thấy một ông cụ râu tóc tóc bạc phơ về báo mộng “Trời thử lòng kiên nhẫn của con đấy”. Nói rồi ông cụ biến mất, tỉnh giấc, mẹ bàng hoàng. Được hay là cây khế nhà mình là cây khế trong truyện cổ tích nhỉ?

    Cả nhà cười. Câu chuyện mỗi lúc một rôm rả.

    Ông xã tôi thủng thẳng:

    - Đời cha mẹ làm giáo viên nghèo chỉ có phấn trắng, bảng đen, chẳng có nhà lầu xe hơi như nhà khác. Chỉ cho các con được học hành đến nơi đến chốn, còn cái nhà nhỏ và cây khế đây là gia tài, sau này hai đứa liệu mà chia nhau.

    Cả nhà lại cười ran.

    Cứ thế, cây khế chưa có quả nhưng tiếng cười từ nó thì chưa bao giờ hết.

    Tôi vẫn đinh ninh nguyên nhân của mình là đúng nên ngoài việc chăm sóc để khế cho bóng mát và tiếng chim, tôi vẫn âm thầm chờ đợi.

    Từ lúc trồng tính đã chín năm có lẻ, cây khế đã vươn cành lên khỏi cái bức tường ngăn cao hơn 3m. Sáng hôm nay, đứng trên sân tầng hai nhìn xuống. Ô kìa! Những cành vươn ra ngoài đón được ánh sáng đã phun tím những hoa. Chùm nào chùm ấy đầy sức sống như “hải đường mơn mởn cành tơ”.

    Lại nữa, mấy chùm quả bằng quả bàng lấp ló trong tán lá xanh mướt. Tôi không kìm nổi niềm vui. “Có rồi! Có rồi!...”. Mừng hơn cả trẻ được quà. Ông xã tôi từ dưới nhà lên chẳng hiểu mô tê gì, cuống cuồng chạy lên:

    - Gì thế? Gì thế?

    - Khế có quả rồi.

    Mắt ông xã tôi sáng lên, rạng rỡ. Như sực nhớ ra điều gì, tôi soi mắt vào cành trong, bị cản nắng, thì chao ôi, vẫn chỉ có cành và lá. Tôi đùa ranh mãnh:

    - Em đố anh, thế sao cành này không có quả?

    Ông xã tôi mỉm cười khống chế. Vậy nó không phải là “cây khế đực” nữa rồi. Nhất định trong bữa ăn của gia đình tôi sẽ có thêm đĩa khế cắt lát hình ngôi sao năm cánh.

    Chợt nhớ, tuần tới có tiết trả bài, tôi vội ngồi vào bàn làm việc. Hương hoa khế thoang thoảng tràn cả vào căn phòng. Tôi mỉm cười ngẫm về câu nói của ai đó “Không thể trồng cây ở những nơi thiếu ánh sáng và cũng không thể dạy dỗ trẻ “với một chút ít nhiệt tình”. Tôi cặm cụi chấm bài cây bút đỏ di theo  từng  dòng, uốn từng nét chữ, sửa từng câu sai...

    ST


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Quang Loan @ 16:23 20/11/2010
    Số lượt xem: 545
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi