Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    2 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn Văn học > Truyện Kiều và điển tích >

    Chữ "hùm" trong "Truyện Kiều"

    http://www.vtc.vn/newsimage/original/vtc_18779_7b@@@.jpg

    Trong "Truyện Kiều" có đến 6 lần thi hào Nguyễn Du dùng chữ "hùm" và mỗi lần đều trong một bối cảnh khác nhau, bởi thế cũng mang hàm ý khác nhau. Và chữ "hùm" này không phải để chỉ một con hổ cụ thể nào mà được dùng để chỉ bọn hung bạo, độc ác, đồng thời cũng để chỉ tính cách anh hùng.

    Lần đầu tiên trong cuốn truyện thơ, Nguyễn Du dùng đến chữ "hùm", ấy là lần Kiều và Thúc Sinh đang sụt sùi tâm sự với nhau. Hoạn Thư đứng nghe trộm được, song tảng lờ như không hay biết gì, khiến cho Kiều lấy làm kinh sợ, phải nghĩ cách tự bảo vệ mình: "Thân ta, ta phải lo âu/ Miệng hùm nọc rắn ở đâu chốn này" (câu 2015- 2016).

    Một lần nữa, Nguyễn Du dùng chữ "hùm" để nói ý: Kiều lấy Bạc Hạnh là nàng cảm thấy mình sẽ bị bán đi mà không có bằng cứ gì để kêu ca hết, và Nguyễn Du viết: "Nữa khi muôn một thế nào/ Bán hùm buôn sói, chắc vào lưng đâu" (câu 2121 - 2122).Ở đây, Nguyễn Du muốn dẫn theo sách Kỳ quan: "Mại lam mãi hổ, tài khoán vô bằng", nghĩa là bán sói mua hùm, viết văn tự không có bằng cứ (con hùm con sói sống trong rừng tự do, mình có nắm chắc được đâu, nói sao là bằng cứ?). Và lần cuối cùng Nguyễn Du nhắc đến chữ "hùm", ấy là khi nhà sư Tam Hợp kể nỗi truân chuyên của Kiều cho Giác Duyên nghe: "Trong vòng giáo dựng gươm trần/ Kề răng hùm sói gửi thân tôi đòi" (câu 2669 - 2670).

    Ba chữ "hùm" còn lại, Nguyễn Du dùng để chỉ phong thái của người anh hùng Từ Hải. Khác với những chữ "hùm" nói trên, chủ yếu là "miệng hùm" - cái độc ác tiểu nhân, chữ "hùm" ở đây Nguyễn Du muốn chỉ dung mạo và hành động của Từ Hải. ấy là: "Râu hùm, hàm én, mày ngài/ Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao" (câu 2167 - 2168) nói về vẻ oai phong, đường bệ của Từ Hải. "Trướng hùm mở giữa trung quân/ Từ công sánh với phu nhân cùng ngồi" (câu 2315- 2316) nói về sự uy nghi của một phiên tòa báo ân báo oán đang được mở, mà Kiều và Từ Hải là chủ tọa.

    Còn đây là khi người anh hùng lâm trận và tử nạn chỉ vì sự tráo trở của quân tướng triều đình: "Đang khi bất ý chẳng ngờ/ Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn/ Tử sinh liều giữa trận tiền/ Dạn dày cho biết gan liền tướng quân" (các câu từ 2515 đến 2518). Cái chết của Từ tuy đầy oan ức nhưng quả là xứng danh một hổ tướng.

    Rõ ràng, vẫn là dùng chữ "hùm", nhưng thái độ của Nguyễn Du đối với hai loại "hùm" ấy thật khác biệt và thật rõ ràng, minh bạch


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 18:06 28/07/2011
    Số lượt xem: 417
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi