Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Có những niềm riêng

     

     

     

    Có những niềm riêng
     

    “Có những niềm riêng“ có thể không phải là một ca khúc quá đặc biệt , ngôn ngữ của bài hát có thể không sâu sắc. Nhưng phần nào mang nhiều ý nghĩa mà mỗi khi lắng nghe ta lại bắt gặp một chút riêng tư của mình trong đó, dẫu chỉ là đôi chút nhỏ nhoi. 

    Có đôi khi trong nỗi mơ hồ của quá khứ vẫn ẩn hiện thoáng chút thực tại đâu đó ở quanh ta. Có những điều tưởng như mất đi để rồi lại hiện hữu không ngờ. Ai đó đã từng đi qua, ai đó sắp đi qua con đường mang tên nỗi buồn để từng bước chân chợt ngập ngừng như không muốn nỡ. Có nỗi niềm thành tên có niềm riêng im bặt, lặng lẽ như tháng ngày, như bốn mùa cứ hờ hững đi qua trong mắt người sâu vắng. 

    Để lúc nào đó ký ức hiện lên ngơ ngác, xa xăm. Lúc ồn ào đợt sóng lòng gào gọi, lúc lặng im như sỏi đá khô lời. Sự thể nghiệm chỉ là vô nghĩa khi tâm hồn nặng trĩu ưu tư.

    Có những niềm riêng“ có thể không phải là một ca khúc quá đặc biệt, ngôn ngữ của bài hát có thể không sâu sắc. Nhưng phần nào mang nhiều ý nghĩa mà mỗi khi lắng nghe ta lại bắt gặp một chút riêng tư của mình trong đó, dẫu chỉ là đôi chút nhỏ nhoi. 

    "Có những niềm riêng làm sao nói hết 
    Như mây như mưa như cát biển khơi 
    Có những niềm riêng làm sao ai biết 
    Như trăng trên cao cách xa vời vợi." 


    "Tâm hồn là nơi chất chứa khôn cùng của nỗi niềm, có thể là quá khứ ,là hiện tại và đôi lúc là những nghĩ suy của tương lai, có những suy tư hiện mặt hình hài, có những niềm riêng ẩn tàng nỗi nhớ. Để một lúc nào đó muốn trào lên căng vỡ, nhưng rồi có lúc chìm lắng xuống như một ký ức gói cất vào xa xưa. Đâu phải tất cả đều trở thành ngôn ngữ nên “niềm riêng” như một tiếng nấc không lời. Dẫu cho “niềm riêng” ấy có hiện hữu như những gì có thể nắm giữ được. Thì mây vẫn cứ trôi , mưa vẫn rơi và hồn cát vẫn chìm sâu triệu năm đáy biển. Ai biết? Hoạ chăng là chính mình! Nhưng cũng chỉ là chiếc bóng, nhìn thôi để tiếng thở dài tuột hút vào muôn nẻo xa xăm. 

    Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt 
    Như cây sau mưa long lanh giọt sầu 
    Có những niềm riêng làm tim thổn thức 
    Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười." 


    Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ... 
    (Ảnh: Deviant Art)

    Như một mạch ngầm chạy dài theo nỗi nhớ, ngược chiều bò lên thực thể của tâm hồn, gần hơn, sát hơn , buồn hơn, đau hơn… Có thể đánh lừa bằng cảm giác quanh đây nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ảo ảnh. “Niềm riêng” ấy tự lúc nào đã hoá thân làm nước mắt, để vương vít nỗi buồn vào con tim tưởng chừng ngủ yên sau bao ngày vỗ về nuôi giấc. Mắt đã nhuộm sầu, nụ cười héo rũ trên môi và “niềm riêng” vẫn vô ngôn để tiếng đập trỗi về tiếng vọng sầu thổn thức... 

    "Này niềm riêng như nước vẫn đầy vơi 
    Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mời 
    Ôi nỗi sầu đong chất ngất 
    Như một ngày như mọi ngày 
    Như vạn ngày không thấy đổi thay."
     

    Quá khứ là một ánh nhìn, một lần tìm kiếm, một tưởng vọng để vẫn cảm nhận được “niềm riêng “ấy nhưng chẳng thể nào thấy được. Ta chợt muốn đối diện với nó nhưng vẫn dàn trải vẫn xa xăm, vẫn vô hình như cợt đùa dù năm tháng đang bắt đầu xanh rêu. Chợt thấy rộng quá , mênh mang quá. “Niềm riêng” như đại dương vẫn đầy vơi tiếng sóng vẫy gọi bước thiên di. Nỗi buồn vẫn đong đầy như định mệnh vô thường, như chập trùng tháng ngày quen lối . “Như vạn ngày không thấy đổi thay“. Phải chăng tất cả sẽ buông xuôi khi lòng người đã bủa vây mệt mỏi. Tôi đặc biệt thích câu cuối của khổ này, Tuấn Ngọc thả xuôi chất giọng như một sự bất cần...

    "Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ 
    Nhưng sao tâm tư cứ luôn mộng mơ 
    Có những niềm riêng gần như hơi thở 
    Nuôi ta cô đơn nuôi ta đợi chờ." 


    Cứ ngỡ như đã chối từ một “niềm riêng”, để bình yên hơn , để lặng lẽ hơn. Nhưng lại bắt gặp mâu thuẫn . Một nền hồn hai gam màu xâm lấn, quên - nhớ như đêm - ngày cất tiếng gọi nhau. Để lý trí muốn quên đi nhưng tâm hồn bắt nhớ. Và rồi con tim đã chiến thắng tất cả bởi “niềm riêng” ấy gần quá, quen thuộc quá , làm sao con tim vắng ngừng tiếng đập, cuộc sống im lìm hơi thở. Vẫn sống cho dẫu nỗi cô đơn khắc dấu tâm hồn thì vẫn còn hy vọng dẫu xa xôi nhưng vẫn nuôi nấng một chồi non nhú sắc đợi chờ. 

    "Có những niềm riêng một đời dấu kín 
    Như rêu như rong đắm trong biển khơi 
    Có những niềm riêng một đời câm nín 
    Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi." 

    Tất cả những lý giải đều trở nên vô nghĩa khi chưa từng ai đó rũ bỏ tâm tư. Không thốt lên thì thôi ta mang về dấu kín. Rong rêu dẫu nhỏ nhoi vẫn âm ỉ một sức sống tiềm tàng. Và “niềm riêng” trong mỗi người xin hãy mang theo  Có thể sẽ chẳng ai trong mỗi chúng ta biết được ấy là khi ta đưa nó về làm kỷ niệm, mà kỷ niệm cho dù vui hay buồn thì cũng là dư vị không thể thiếu được trong cuộc đời, trong tháng ngày nối bước qua nhau. Dẫu cả khi tắt ngừng hơi thở và màu trắng tiễn đưa có bấn nét ngậm ngùi.

    • Vũ Anh Vũ

    Có những niềm riêng 
    Nhạc sĩ: Tín Hương
    Ca sĩ: Tuấn Ngọc




    Có những niềm riêng làm sao nói hết 
    Như mây như mưa như cát biển khơi 
    Có những niềm riêng làm sao ai biết 
    Như trăng trên cao cách xa vời vợi 
    Có những niềm riêng lệ vương khoé mắt 
    Như cây sau mưa lóng lánh giọt sầu 
    Có những niềm riêng làm tim thổn thức 
    Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười 
    Này niềm riêng như nước vẫn đầy vơi
    Đâu đây vang vang tiếng buồn gọi mòi
    Ôi nỗi sầu buồn chất ngất
    Như một ngày như mọi ngày như vạn ngày không thấy đổi thay
    Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ 
    Như sao tâm tư cứ luôn mộng mơ 
    Có những niềm riêng gần như hơi thở 
    Nuôi ta cô đơn nuôi ta đợi chờ 
    Có những niềm riêng một đời dấu kín 
    Như rêu như rong đắm trong biển khơi 
    Có những niềm riêng một đời câm nín 
    Nên khi xuôi tay có chút .. ngậm ngùi ...

     ST


    Nhắn tin cho tác giả
    Lữ Hồng Ân @ 11:31 20/08/2010
    Số lượt xem: 545
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Có những niềm riêng
    Avatar
    Có những niềm riêng một đời câm nín 
    Nên khi xuôi tay có chút .. ngậm ngùi ...
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi