Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Còn Không Những Nổi Đau Của Người Phụ Nữ Thời Nay?

    (Nhân đọc bài thơ Điều ước của những người đàn bà của Trương Minh Phố)

     

     

    ĐIỀU ƯỚC CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ

     

    Họ cùng ngồi ở bến đợi xe

    Đường còn xa mà xe tới trễ

    Thời gian cũng như ngưng trệ

    Họ giết thời gian bằng câu chuyện tầm phào

    Người trẻ nhất ước ao

    Thật sung sướng khi có chồng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền bạc

    Người thứ hai im lặng quay nhìn đi hướng khác

    Gạt thầm nước mắt

    Nụ cười héo hắt nét son

    Người thứ ba cầm sợi tóc rụng trên tay

    Mơ ước được một lần hưởng nỗi đau sinh nở

    Người đàn bà thứ tư cúi nhìn chiếc bị cói bên chân

    Đường vào thăm con ngoằn ngoèo trong trí nhớ

    Người đàn bà thứ năm xoè bàn tay sần chai

    Mong mỗi ngày kiếm được bát cơm vơi

    Gom góp gửi về vùng quê vừa qua cơn lũ…

    Những điều ước mong chưa bao giờ cũ

    Luôn bủa vây thế giới đàn bà

    Họ sinh ra và sống trong lấm lem bụi cát

    Mà                                                        

    Vẫn nghe tiếng nói cười trong vắt

    Mỗi ban mai trước thân thiện con người.

     

     

    Có xa gì, ngày xưa, nàng Thúy Kiều trong lưu lạc vẫn ao ước được Rảy xin chén nước cho người thác oan để có thể gặp lại chàng Kim nơi chín suối? Có lâu gì, hôm nào, nữ sĩ Hồ Xuân Hương thổn thức trong đêm Trơ cái hồng nhan khao khát được một lần trọn vẹn trong tình yêu?...

     

    Và giờ đây, vẫn còn đó, những nỗi đau? Cả một trời mơ ước vẫn còn dành cho người phụ nữ. Những điều ước mong chưa bao giờ cũ!      

     

    Bài thơ Điều ước của những người đàn bà của Trương Minh Phố lại một lần nữa gợi lại thế giới tâm tưởng của những người đàn bà, gợi lại những suy tư, trăn trở trong lòng biết bao người đọc về họ. Cái thế giới của những niềm đau và cả những niềm khao khát không thôi, muôn màu, muôn vẻ, chứa đầy những dằn vặt, giằng xé tâm can con người.

     

    Trữ tình trong lối thơ tự sự như là những lời giải bày tha thiết của nhất của phụ nữ. Khung cảnh chuyện được mở ra từ nơi phức tạp, đông đúc nhất - bến đợi xe, nơi mới bắt đầu cho một hành trình dài đầy gian khổ, đểkho chuyện của đàn bà tuôn ra. Chuyện bắt đầu từ người trẻ nhất. Những háo hức, mãnh liệt và cả sự bồng bột, non nớt trong khao khát của chị -…có chồng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền tiền bạc. Không né tránh, cũng chẳng chút dè dặt, cái mơ ước giản dị và nông nổi. Để rồi mơ ước chỉ là mơ ước, để rồi, suốt đời thèm muốn, luyến tiếc, xót xa… Người thứ hai, nổi đau không nói thành lời, ẩn giấu vào thẳm sâu không cùng, để chỉ biếtquay nhìn đi hướng khác, để Gạt thầm nước mắt, để nhoẻn Nụ cười héo hắt nét son. Bi kịch của đời chị được khơi dậy từ niềm ao ước đơn sơ của người vợ trẻ, chia nổi buồn cho người bạn đồng hành, nhưng nổi niềm trong lòng mình như lại như bị nhân lên. Đầy xót xa! Nổi đau ấy thật khó nói, khó sẻ chia, nó dai dẳng, thầm lặng, suốt đời!...

     

    Có những nỗi đau thể xác mà khi trải qua một lần người ta phải bàng hoàng, sợ hãi. Nhưng nghiệt ngã thay, đôi khi nó lại trở thành nỗi thèm muốn không thôi của một đời người! Đó là câu chuyện của người đàn bà thứ ba – cái giật mình thảng thốt khi mỗi lần cầm sợi tóc rụng trên tay, tuổi sinh nở đang qua, đời người đang ngắn dần lại, để lại khao khát được một lần hưởng nổi đau sinh nở. Nghe ra thật kì quặc nhưng lại đầy xót xa cho sự bất hạnh của những mảnh đời! Thế mới biết quí trọng cái hạnh phúc lớn lao, được làm mẹ, được nhọc công vì tổ ấm, mà mỗi người đàn bà có được!

     

    Không nỗi đau nào giống nỗi đau nào, không nỗi thèm khát nào giống nỗi thèm khát nào! Chuyện của người đàn bà thứ tư có vẻ chua chát, cay đắng hơn! Suốt một đời nhọc nhằn nuôi con chắc có lẽ cũng không đớn đau bằng cái đau khi nghe con phạm tội. Cái tuổi già cần được nghĩ ngơi, yên tĩnh. Giờ đây những sóng gió, chao đảo của cuộc đời như vắt kiệt tinh thần người mẹ, để chỉ còn ngoằn ngoèo trong trí nhớ, trên con đường vào nhà giam thăm con.

     

    Chuyện của người đàn bà thứ năm với những nhọc nhằn, lam lũ với chặng đường hành khất của mình, như khép chuyện của những người đàn bà ở bến đợi xe lại nhưng có lẽ lại mở ra bể khổ không cùng của những người phụ nữ thời nay. Thế nhưng dũng mãnh thay, tuyệt vời thay, những người đàn bà vẫn ngẩng đầu bước tiếp, vẫn truyền lửa cho căn nhà của mình và nhân loại. Đó là lời kết cho bài thơ:

     

    Vẫn nghe tiếng nói cười trong vắt

    Mỗi ban mai trước thân thiện con người.

     

    Cả bài thơ dài có hai chuyện: chuyện về những nỗi đau như núi và chuyện tình yêu vô bờ của thế giới đàn bà. Chuyện khổ đau thì vô kể, nhưng vượt được lên những nỗi đau ấy thì mới đáng kể. Hóa ra kể khổ là để kể cái cao cả, cái vĩ đại. Dụng ý ấy của tác giả khiến người đọc càng thêm khâm phục, nghiêng mình. Sức mạnh tuyệt vời của người đàn bà thời nay có lẽ là ở đây!./.

     

    Hương Lan
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 08:39 15/07/2012
    Số lượt xem: 390
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi