Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Hương sắc vườn thơ >

    Đất nước

      
    
    
    
    
    
    
    
                   



     Đất nước

    Nhạc: Phạm Minh Tuấn
    Thơ: Tạ Hữu Yên

    Trình bày: Hồng Nhung

    Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu,
    Nghe dịu nỗi đau của mẹ
    Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ,
    Các anh không về mình mẹ lặng im..

    Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi !
    Từ thuở còn nằm nôi,
    Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa
    Lao xao trưa hè một giọng ca dao,
    Lao xao trưa hè một giọng ca dao.

    Xin hát về người đất nước ơi !
    Xin hát về mẹ Tổ Quốc ơi, suốt đời lam lũ..
    Thương lũy tre làng bãi dâu bến nước,
    Yêu trọn tình đời muối mặn gừng cay..

    Xin hát về người đất nước ơi !
    Xin hát về mẹ Tổ quốc ơi, mấy mùa không ngủ
    Ngăn bước quân thù phía Nam phía Bắc
    Vai mẹ lại gầy gánh gạo nuôi con.
    .......

    Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu,
    Nghe dịu nỗi đau của mẹ
    Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ,
    Các anh không về mình mẹ lặng im..

    Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi
    Từ thuở còn nằm nôi,
    Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa
    Lao xao trưa hè một giọng ca dao,
    Lao xao trưa hè một giọng ca dao...

    Xin hát về người đất nước ơi
    Xin hát về mẹ Tổ Quốc ơi, tảo tần chung thủy
    Như những câu hò lắng trong tiếng sáo
    Đêm lại dặt dìu tiếng mẹ ru con
    Xin hát về người đất nước ơi
    Xin hát về mẹ Tổ Quốc ơi.. vẫn còn gian khổ
    Hạt thóc chia đều dẫu no dẫu đói
    Ta vẫn vẹn tình đắng ngọt cùng vui..

    Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi !
    Sáng ngời muôn thuở khi trăng đã vào cửa sổ đòi thơ...

     

    Đã bao nhiêu lần tôi tự hỏi: liệu trên Thế giới này có nơi nào chiến tranh tang thương mà lại rất đổi anh hùng như nước mình không? Liệu có mảnh đất nào mà mỗi tấc đất hôm nay đã thấm máu xương của những thế hệ đi trước nhiều như nước mình không? Và, liệu có một đất nước nào lại có nhiều bà mẹ đau khổ nhưng cũng hết sức gan góc như đất nước mình không?

    Tôi không biết và cũng không trả lời được. Nhưng, có một điều tôi chắc chắn: không có một nơi nào trên Thế giới có một đất nước thứ hai như Đất nước Việt Nam – từ “Đất nước” được hiểu với đầy đủ ý nghĩa thiêng liêng của nó!

    Đã bao nhiêu lần tôi tự hỏi: liệu trên Thế giới này có nơi nào chiến tranh tang thương mà lại rất đổi anh hùng như nước mình không? Liệu có mảnh đất nào mà mỗi tấc đất hôm nay đã thấm máu xương của những thế hệ đi trước nhiều như nước mình không? Và, liệu có một đất nước nào lại có nhiều bà mẹ đau khổ nhưng cũng hết sức gan góc như đất nước mình không? Tôi không biết và cũng không trả lời được. Nhưng, có một điều tôi chắc chắn: không có một nơi nào trên Thế giới có một đất nước thứ hai như Đất nước Việt Nam – từ “Đất nước” được hiểu với đầy đủ ý nghĩa thiêng liêng của nó! Sự đồng cảm đã khiến tôi bắt nhịp ngay tức khắc khi lần đầu tiên lắng nghe những ca từ trong “Đất nước” của Phạm Minh Tuấn (phổ thơ Tạ Hữu Yên). Tiếng tơ cũng với tiếng lòng đã run lên bần bật theo từng điệu nhạc. Đất nước tôi, Đất nước tôi... sáng ngời muôn thuở và ngàn lần xin được ngợi ca như thế.  


    Đất nước tôi ( Ảnh: Tâm Duy)


    Tôi đã rưng rưng nước mắt khi bắt gặp hình ảnh quá đổi thân quen của người mẹ Việt Nam:

    "Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ
    Các anh không về mình mẹ lặng im.." 


    Ôi, còn nỗi đau nào trong đời lớn hơn nỗi đau của người mẹ phải vĩnh viễn mất đi núm ruột thân yêu của mình? Ba lần mẹ tiễn các con ra chiến trường thì hai lần mẹ lau nước mắt, quằn quại đau thương khi nhận tin các anh tử trận. Mẹ đau lòng hơn thể một phần thân thể bị cắt lìa. Nhưng hơn ai hết, mẹ hiểu được chiến tranh là không thể nào tránh khỏi mất mát, hy sinh. Muốn cho quê hương sạch bóng quân thù thì cần phải có những người con trai, con gái anh dũng như các con của mẹ ngã xuống để Đất nước được đứng lên. Mẹ đau lòng nhưng không hề ngã quỵ.

    Tôi đã rất cảm động khi xem một bộ phim tài liệu trong đó nói về một người mẹ Việt Nam anh hùng ở Vĩnh Long mà chỉ trong vòng có nửa tháng đã phải nhận tin ba đứa con trai của mình tử trận, người con trai còn lại thì bị thương nặng. Trong chưa đầy một tháng trời mà bốn phát súng bắn vào lòng người mẹ đã khiến bà vật vã trên giường bệnh nhưng nhớ tới nhiệm vụ cách mạng bà lại quật dậy để đi tiếp con đường mà các con mình đang dang dở. Một bà mẹ khác ở Đồng Tháp có chồng và năm con trai là liệt sĩ. Khi được hỏi tâm trạng của mình khi hay tin chồng và các con mình lần lượt ra đi mẹ nói: “Đau buồn thì quả là không có gì bằng nhưng mẹ nghĩ nỗi căm thù quân giặc còn lớn hơn nỗi đau này nên phải đứng dậy đi tiếp vì Đảng, vì Đất nước và vì các con mình”. Và mẹ lại tiếp tục con đường cách mạng của mình, nuôi giấu cán bộ và tiếp tế lương thực cho cách mạng đánh giặc. Thế đấy, những người mẹ Việt Nam là như thế đấy. Sau nỗi đau mất con, mất chồng, mẹ vẫn đứng dậy sáng ngời để Đất nước trọn niềm vui. Mẹ là như thế:


    Hoa sen - loài hoa biểu trưng cho đất nước và con người Việt Nam


    "Mấy mùa không ngủ
    Ngăn bước quân thù phía Nam phía Bắc
    vai mẹ lại gầy gánh gạo nuôi con"


    Đàn con của mẹ đã ra đi nhưng những đứa con ưu tú chung của Tổ quốc thì vẫn còn và đang tiếp bước các anh. Và mẹ lại gồng gánh trên vai từng gánh gạo để nuôi cả đàn con thân yêu ấy. Hình ảnh của mẹ làm tôi nhớ đến hình ảnh của cánh cò trong ca dao ta đã phải vượt qua bao lửa đạn hiểm nguy để đem từng hạt gạo về nuôi bầy con trẻ. Tôi chợt nhớ đến những người mẹ Việt Nam trong chiến đấu đã hiến vẹn tình cho cách mạng. Các mẹ cũng có con và cũng rất mực yêu thương những đứa con của mình. Nhưng tình thương của mẹ không chỉ bó hẹp như vậy mà trang trải khắp cho các con ở khắp mọi miền, những anh chiến sĩ giải phóng quân. Những đêm hè tiếng mẹ ru con lao xao trong giấc ngủ. Con lớn rồi mẹ lại dìu dắt chúng con theo con đường của cha để xả thân vì Tổ quốc. Những đêm mẹ chong đèn để canh bóng quân thù. Những lúc mẹ lần mò trong đêm tối để dò đường cho quân đi. Những lúc mẹ đấu tranh với quân thù, ngăn cản chúng để chúng con được bình yên dưới căn hầm bí mật của mẹ đào. Lúc mẹ tự lấy dao khứa vào tay mình để hòa lẫn máu của chúng con nhằm che mắt kẻ thù,... sẽ mãi không thể nào chúng con quên được. Mẹ là như vậy, tình riêng mẹ vẹn, tình chung mẹ tròn. Đối với cách mạng thì hạt muối cắn đôi, bát cơm sẻ nửa:

    "Hạt thóc chia đều dẫu no dẫu đói
    Ta vẫn vẹn tình đắng ngọt cùng vui"


    Mẹ ơi, có khi nào mẹ nhìn lại cuộc đời để thấy mẹ đã dành lại gì cho riêng mẹ? Mất chồng, mất con và mất luôn cả tuổi thanh xuân của mình. Nhưng mẹ còn! Mẹ còn cả Đất nước thanh bình ngày hôm nay, còn chúng con vẫn đêm ngày bên mẹ, tiếp bước các anh. Mẹ không cô đơn. Thương mẹ, nhớ các anh, chúng con nguyện đi theo tiếng gọi của Tổ quốc để không phụ những gì mà mẹ đã ươm mớm cho chúng con.


    Gánh muối ( Nguồn: Internet)

    Bài hát đã kết thúc nhưng những điệp khúc: “Đất nước tôi, Đất nước tôi...” vẫn còn vang vọng mãi như khắc vào ngàn năm tượng đài những người đã làm rạng danh Đất nước. Đó là mẹ, là các anh và cả chúng ta ngày hôm nay. Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu và sáng ngời muôn thủơ bởi những con người biết làm sáng hình đất nước:

    “Nước chúng ta, nước những người chưa bao giờ khuất
    Đêm đêm rì rầm trong tiếng sóng
    Những buổi ngày xưa vọng nói về”
    (Thơ Nguyễn Đình Thi)


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Phương Mai @ 19:07 29/04/2011
    Số lượt xem: 825
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Đất nước có từ bao giờ nhỉ?
    Avatar

    Đây nè cô Phương Mai ơi!

    Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
    Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa..." mẹ thường hay kể
    Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
    Đất Nước lớn lên khi dân mình biết tròng tre mà đánh giặc
    Tóc mẹ thì bới sau đầu
    Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
    Cái kèo, cái cột thành tên
    Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
    Đất Nước có từ ngày đó...

     

    Avatar

    “Nước chúng ta, nước những người chưa bao giờ khuất
    Đêm đêm rì rầm trong tiếng sóng
    Những buổi ngày xưa vọng nói về”

    Rất tuyệt nè chị PM và thầy Nam !

    Những ngày này bài ca như thấm vào từng thớ thịt của mỗi người dân VN chúng ta !  

     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi