Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Hương sắc vườn thơ > Bạn tặng >

    Đến với bài thơ XA

    Em về phố...

                    xa hơi thở của núi

                    xa tiếng nấc của rừng

    Em về phố...

                    xa tháng ba hoa gạo đỏ rưng rưng

                    xa lao xao tiếng chim ăn đêm trên "coọn gió"(1)

                    xa bà, xa mế, xa bọn trẻ nhỏ

                    xa ngôi nhà sàn, cọn nước đứng chơ vơ

    Em về phố...

                    xa lắc, xa lơ...

                    xa tuổi thơ để quên trên đồi mua tím

                    xa những buổi chiều biên giới ngắm nhìn

                                                            thấy hoàng hôn tắt lịm...

                    xa khói lam chiều, thơm thảo mùi "khảu tan" (2)

                                                            ơi quê nội... ơi Bản San...

    Núi ơi...! bao giờ ta về....

    -------------------  

    (1) Quạt thóc trên nương

    (2) Gạo nếp địa phương

    Lời bình của anh Nguyễn Tiến Minh : 

    Trước khi đến với Bài thơ : “Xa” Tôi thật sự muốn tìm một cơ hội tìm lại hồn thơ của núi rừng đầy tình người chan chứa mà lâu nay trên các trang sách văn học của học trò vắng bóng hoặc là nhợt nhạt phai nhoà.

    Đã hơn một tuần nay sau khi đọc xong bài thơ “XA” tôi tự nhiên buồn khôn xiết. Nối buồn không giống như Tố Hữu nhớ vềViệt Bắc thửa xưa. Nối buồn “XA” không giống như “ Sông Đuống”ở Hoàng Cầm hay như “Tây tiến” của Quang Dũng thủa nào …

    Nỗi buồn miên man cứ trôi đi , cứ quấn tôi mãi “ XA” ơi!

    Trong dòng đời nghiệt ngã cuốn theo sự mưu sinh đầy gian khó của dòng xoáy đại công nhiệp bao nhiêu thân phận con người mơ về một thành phố xa xôi để tìm cho mình một cuộc sống hạnh phúc mà ở đó họ chẳng còn nuối tiếc . Để rồi tôi bắt gặp bài thơ đề tựa chỉ có một từ: XA!

    Tiễn biệt núi rừng để lại sự nuối tiếc nhớ mong , Những lời độc thoại chỉ có Nàng mới hiểu. Hơi ấm của những người thân xa nốt, Hơi ấm của núi rừng xa nốt ta nghe như cả tiếng nấc nghẹn ngào dồn lên :

    Em về Phố…

    Xa hơi thở của núi

    Xa tiếng nấc của rừng.

    Hà Nội có thể là  nơi em đến mơ màng mùi hoa sữa. Mặt Hồ tây không níu kéo nỗi em bây chừ. Nàng đã xa cây hoa gạo tháng ba , thương con chim rừng bây giờ một mình đêm nay đã không về nhà mình nữa mà đã ở lại quạt thóc trên nương. Hình như Nàng nhớ nó lắm mà nó cũng nhớ nàng da diết lắm nàng ơi!

    Em về Phố…

    Xa tháng ba hoa gạo đỏ rưng rưng

    Xa lao xao tiếng chim ăn đêm trên “coọn gió”.

    Về thành phố em theo chàng , Chàng ơi anh có biết: Một nửa ở Chàng một nửa hồn em lặn vào rừng núi nhớ chơi vơi…

    Tuổi thơ em chẳng bao giờ quay trở lại. Em đã hạnh phúc gặp anh ở chốn thị thành . Anh là người em yêu em quý Bao nhiêu cô gái núi rừng đâu có được diễm phúc như em? Em thầm cảm ơn Anh ngàn lần ! Nhưng anh ơi  Anh có biết giùm em? Tuổi thơ em là cả mặt trời trên nương trên rẫy. Dáng bà dáng mẹ địu em trên lưng còng cả núi. Bao nhiêu hình ảnh cứ hiện về theo ánh lửa nhà sàn trong cõi nhớ không quên:

    Xa bà,xa mế ,xa bọn trẻ nhỏ

    Xa ngôi nhà sàn, cọn nước đứng chơ vơ.

    Núi rừng không thể thay phố thị. Những câu thơ cứ mở đầu câu bằng một từ “xa”.  Càng “ xa” càng dội về lòng người từng đợt sóng . sóng như muốn thoát tung khỏi cả những bến bờ nơi nàng đang đậu lại. “xa’’ và nhớ . Một sự tiếc nuối không một lời phân minh giải thích giãi bày. “ Xa” đang chìm dần vào vũng nhớ một nơi sâu thẳm của trái tim và khát vọng. “ Xa” ! Nàng phải xa . Xa cả không gian xa cả thời gian xa sự vật và phải xa cả con người: Xa tháng ba, xa núi rừng, xa hơi thở, Xa bà, xa Mế , xa hoa gạo tiếng chim và đàn em nhỏ để cuối cùng còn lại cọn nước chơ vơ…

    Điều mà con người ta thường tưởng dễ  quên đi khi đã có một hạnh phúc gia đình nơi phố thị cùng với cuộc sống mưu sinh về cơm áo gạo tiền thì những ký ức của tuổi thơ lại dội về có khi ấn loát.Để rồi dù cho xa lắc ,xa lư:

    “Em về phố…

    Xa lắc, xa lơ…

    Xa tuổi thơ để quên trên đồi mua tím

    Xa những chiều biên giới ngắm nhìn

                          Thấy hoàng hôn tắt lịm…

    Xa khói lam chiều , thơm thảo mùi “ khảu tan”

    Bài thơ toàn những điệp từ ở đầu câu gắn bởi từ “ xa” không biết bao giờ dừng lại? Không biết nàng có níu được tim mình ở thành phố này không? Tôi lo cho Nàng nhưng không sao cả! Nàng có một trái tim yêu thương cháy bỏng đến nao lòng. Nếu có gì xẩy ra trong tình yêu ấy ta vẫn cứ tin nàng như núi rừng vẫn đêm đêm thổn thức đợi nàng quay về dù chỉ để gặp Người đi xa trở lại. Ta bỗng nghe nàng gọi trong sâu thẳm trái tim em:

    “ Ơi quê Nội…ơi

    Bản San…”

    Bây chừ thì Người con gái Bản San đang gọi núi rừng . Một tiếng gọi dài thăm thẳm. Ơi núi rừng ơi có nghe tiếng gọi của nàng không?

    “ Núi ơi!.. bao giờ ta về…”

    Bài thơ càng thấm buồn man mác không bao giờ kết thúc

    Tiếng vọng của nàng vọng chìm vào vách núi mãi mãi chẳng trở về thành phố…

    ( N.T.M. Hồng Lĩnh chiều cuối tháng ba 2012)             

      * Đọc bài bình của anh, em thấy dường như anh là người rất hiểu những tâm sự, nỗi lòng của cô gái. Anh đi sâu vào từng góc cạnh, từng ngõ ngách cuộc sống riêng tư của Nàng. Bình vừa rộng, vừa sâu, sử dụng những từ ngữ độc đáo. 

    *  ĐH xin mạn phép Bình một số nét đặc sắc về nghệ thuật của bài thơ :

    Những bài thơ viết về núi rừng, về cuộc sống của những người dân tộc thiểu số thực sự là H chưa được đọc nhiều, chưa được một lần gần gũi và hiểu thực sự đời sống của họ.

                    Đọc bài thơ, âm vang về tình yêu quê hương gần gũi, thiết tha trong bài thơ “ Nói với con” của Y Phương lại gợi cho H bao điều suy nghĩ, yêu mến và trân trọng về tình yêu – nỗi nhớ - sự xa cách chơi vơi của cô gái – nhân vật trư tình trong “XA” này.

    Bài thơ sử dụng hai điệp từ rất đắc lực trong việc thể hiện chiều sâu nội dung tư tưởng cũng như để làm bật lên tình cảm của cô gái : “Em về phố” – “ xa”

       Nếu như trong “ Chân quê” của Nguyễn Bính là nàng rời xa quê ra phố và rồi “hương hoa bay đi ít nhiều”, thì ở đây Nàng không hề nhắc tới việc thay đổihay không trong cuộc sống ngày càng biến đổi đến chóng mặt này, mà chỉ là trải dài một nỗi xa dằng dặc, nhớ miên man không dứt về núi rừng thân yêu của mình.

          Sau hai điệp từ đặc biệt đó, Nàng liệt kê ra “xa” biết bao nhiêu : Từ gần đến xa, cụ thể đến trừu tượng, từ không gian hẹp đến không gian rộng, với đủ âm thanh, màu sắc, hương vị, sự vật, con người…..

       Nàng :

                                          xa hơi thở của núi

                                                    xa tiếng nấc của rừng       

     Núi rừng được nhân hóa như con người, nhưng không chỉ là con người hiện hữu cụ thể mà núi rừng ở đây chính là hồn của quê hương, mảnh đất thân yêu gắn với tuổi thơ của Nàng, gắn với cuộc sống, hơi thở của Nàng. Nàng “ xa tháng ba” mà lòng thấy “ rưng rưng”. Thương biết bao nhiêu màu hoa gạo sắc son, có lẽ nó đang cháy khôn nguôi trong nỗi nhớ, niềm xúc động của Nàng.

          Vâng, Nàng xa nhiều lắm, xa tất cả những người thân yêu, xa những gì gần gũi từng gắn bó với Nàng…..Và rồi sau một chuỗi dài liệt kê đó, Nàng thấy “xa lắc, xa lơ….”. Xa tất cả tuổi thơ yêu dấu của mình.

          Thật khéo léo biết bao khi tác giả đã lựa chọn và đưa màu sắc tím của “đồi mua”, của “hoàng hôn” để trải dài nỗi buồn nhớ mênh mông của Nàng. Khi nỗi buồn được khắc trong những buổi hoàng hôn – một thời điểm đặc biệt, thì bao giờ cũng diễn tả được nỗi lòng của nhân vật. Không chỉ dừng lại ở màu sắc, ở thời điểm đặc biệt để bộc lộ nỗi xa nhớ da diết của Nàng, tác giả còn tiếp nối bằng  “mùi vị”: mùi “khảu tan”. Thực ra, H cũng chưa bao giờ dược biết mùi vị này, nhưng chắc hẳn đây là mùi vị đặc trưng của núi rừng Bảo San. Nó gợi cho ta nhớ đến cái “ mùi nồng mặn” trong bài “Quê hương” của thơ Tế Hanh.

           Bài thơ tạo dư ba mãi trong lòng những ai đã ít nhất một lần đọc, đó chính là câu kết. Kết mà không hề kết.

                       Núi ơi...! bao giờ ta về....     

     

          Một câu hỏi, một câu chấm lửng…Câu thơ vang vọng cả núi rừng Bảo San, thức dậy trong tâm hồn mỗi người về tình yêu – nỗi nhớ - sự xa cách. Có lẽ, với những người xa quê hương khi đọc bài thơ này sẽ khó có thể cầm lòng nổi. Vừa trân trọng về tình yêu – nỗi nhớ quê hương da diết, vừa xúc động khôn tả trước sự xa cách vời vợi, nỗi buồn thăm thẳm trong tâm hồn nhân vật trữ tình của “ XA”…

         


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 21:46 07/04/2012
    Số lượt xem: 976
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Tình XA ta gửi trong thơ

    Bao giờ về được ước mơ hẹn thầm....

     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi