Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    0 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn Văn học > Giai thoại >

    Đi hát mất ô (Giai thoại về Tú Xương)

    Có một nhà thơ quê ở Nam Trực (nay thuộc huyện Nam Ninh) lên phố Hàng Thao, Nam Định, hát ả đào, bị cô đầu nẫng mất chiếc ô lục sọan loại đắt tiền.

    Ông này tiếc của nhưng không biết làm thế nào. Chợt nghĩ ra, ông lần tới nhà Tú Xương. Vốn là chỗ thân thiết, ông nhờ ông Tú rửa cho cái hận này. Ông Tú vui vẻ nhận lời.

    Sáng hôm sau, chủ ả đào nhận được tờ hoa tiên, trong đó có bài thơ:

    Đêm qua anh đến chơi đây

    Giày chân anh dận, ô tay anh cầm.
    Rạng ngày sang trống canh năm

    Anh đã trở dậy, em nằm trơ trơ.
    Hỏi ô, ô mất bao giờ

    Hỏi em, em chỉ ậm ờ không thưa.
    Chỉ e rày gió mai mưa

    Lấy gì đi sớm về trưa với tình.


    Bài này được lưu truyền rộng rãi. Nhà ả đào bị mất khách, ế. Tuy thế bà chủ ả đào cũng chả phải tay vừa, bà hiểu ngay lại "trò" của cậu Tú rồi! Thôi thì tránh voi chẳng hổ mặt nào, lại phải đến xin cậu thương, tha cho các "em nó".

    Không biết bà chủ ả đào thưa thốt, dàn hòa với Tú Xương thế nào mà vài hôm sau ở Thành Nam lại lưu truyền một bài thơ khác như trả lời bài "mất ô" trước:

    Chẳng qua muôn sự tại trời,

    Thôi thôi xin chớ dài lời làm chi.
    Nắng thì nắng cũng có khi,

    Mưa thì mưa cũng có kỳ mà thôi.
    Thật lòng anh có thương tôi

    Thì anh cứ việc đội trời mà lên
    Nhuợc bằng anh có bắt đền

    Thì xin đền cái đắt tiền bằng ba!


    Kết quả là nhà ả đào lại dập dìu ong bướm như xưa. Và nhà thơ nọ hẳn phả được cái "đắt tiền bằng ba"
    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 18:02 28/07/2011
    Số lượt xem: 506
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi