Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn Văn học > Giai thoại >

    Giai thoại về Đoàn Thị Điểm

    

    Cái túi vải Đa La

    Cô con gái Đoàn Doãn Nghi, tên là Đoàn Thị Điểm, mới trạc tuổi thiếu niên mà đã có tài học vấn hơn người, và được thiên hạ chú ý vì một phong cách rất đặc biệt. Ra đường, cô thường xách một cái túi vải Đa La (một loại vải đẹp ngày xưa). Tự tay cô thêu lên cái túi ấy hai câu thơ của Lý Bạch:

    Đãn sử chủ nhân năng túy khách
    Bất tri hà xứ thị hương nhân


    (Miễn sao chủ nhân có đủ rượu làm say khách
    Cần gì phải phân biệt là chốn lạ hay quen)

    Đề thơ như vậy, là chứng tỏ một tâm hồn phóng khoáng và một trình độ học vấn cao. Thượng thư Lê Anh Tuấn biết được chuyện này, liền nhắc với ông Nghi - học trò cũ của mình - xin nhận cô Điểm làm con nuôi. Gia đình họ Đoàn chấp thuận.


    Thơ đi một mình

    Sống trong gia đình thượng thư Lê Anh Tuấn, cô Điểm có điều kiện đọc nhiều sách vở văn thơ, trình độ cô lại tấn tới thêm. Cô thường được cha nuôi sai đến các nhà bạn đồng liêu của ông, hoặc mượn kinh truyện, hoặc đưa thư từ. Những người này biết tiếng cô gái tài hoa, nên cũng hay thử tài. Một lần, cô Điểm một mình tới nhà quan tham tụng Nguyễn Công Hãng, không có gia nhân đầy tớ đi theo. Ông Hãng nhân đó bảo cô làm thơ vịnh cảnh đi một mình (độc hành thi). Cô Điểm không phải suy nghĩ lâu, đọc ngay hai câu:

    Đàm luận cổ kim tâm phúc hữu
    Truy tùy tả hữu cổ quăng thần.


    (Bàn luận chuyện xưa nay thì lấy gan ruột làm bạn tâm sự
    Theo liền bên phải bên trái thì lấy chân tay làm bạn theo hầu).

    Ông Nguyễn Công Hãng phục lắm.


    Cuộc rút lui của Trường An tứ hổ

    Tiếng tăm của Đoàn Thị Điểm lan rộng. Khi cô rời gia đình Lê Anh Tuấn về ở với anh để chăm sóc mẹ, nhà riêng của họ Đoàn đã trở thành nơi hằng ngày có các danh sĩ ở kinh thành Thăng Long tìm đến làm quen. Nhưng cô Điểm không nhận lời ai, vì cô chưa thấy người nào thật là bậc tài hoa danh sĩ. Một lần, khá đông những thầy nho, đều là bậc hoàng giáp, tiến sĩ kéo đến nhà ông Nghi, xin yết kiến cô Điểm. Cô không vội ra, chỉ cho một đứa cháu gái, bưng ra một quả trầu, trên đề dòng chữ:
    Đình tiền, thiếu nữ khuyến tân lang.

    Cả bọn trầm trồ, khen nét chữ đẹp. Một vài thầy khóa hấp tấp, gật gù nói khẽ với nhau: Thế này thì nhiều hy vọng lắm! Câu đối ra hợp cảnh mà có phần khêu gợi. Nào thiếu nữ, nào tân lang.

    Nhưng họ ngạc nhiên thấy mấy ông bạn hàng đầu đăm đăm tư lự. Những ông bạn có phải là hạng tầm thường đâu. Chính là những người lỗi lạc nhất trong danh sĩ mà bà con Thăng Long hâm mộ, tôn họ là Trường An tứ hổ (4 con hổ - người giỏi văn nhất kinh thành). Cả đám tứ hổ đứng yên không nói năng gì. Cuối cùng, Vũ Diễm, người xuất sắc nhất của tứ hổ, từ từ đến trước bức mành mành, chấp tay nói vọng vào:

    - Xin đa tạ chủ nhân, bọn chúng tôi xin được về học thêm, không dám phiền chủ nhân thừa tiếp nữa.
    Thế là các nho sĩ lủi thủi kéo nhau ra về. Vũ Diễm vừa đi vừa giảng cho anh em nghe:

    - Câu thách đố này của Hồng Hà nữ sĩ, tài tình mà lắt léo lắm đấy, các bác ạ! Cô ta dùng tiếng đồng âm đấy mà. Thiếu nữ là cô gái trẻ và cũng là làn gió nhẹ. Tân lang là chàng rể mới, nhưng cũng là cây cau. Thành ra câu văn muốn hiểu gió nhẹ vờn cây cau hay cô gái mừng chàng rể mới đều đúng cả. Nếu hấp tấp đối theo một nghĩa thì chẳng bõ mua cười. Bọn chúng tôi đành thoái là vì như vậy đó.


    Niềm vui của Nguyễn Kiều

    Đoàn Thị Điểm kén chọn, mãi đến 38 tuổi mới chịu lấy Nguyễn Kiều. Cuộc hôn nhân có thể nói là kỳ diệu và có tiếng tăm vang dội cả kinh thành Thăng Long. Nguyễn Kiều chắc chắn là phấn khởi nhất, vì cả thế gian này không ai lọt được vào mắt xanh của Hồng Hà nữ sĩ, thì nay ông có thể là người hạnh phúc nhất đời. Ông đã có thơ:

    Khoáng thế tao phùng khoáng thế duyên
    Thử thân chung phúc hệ sinh tiền
    Tòng kim bão khán, hà nương tử
    Thủy tín nhân hoàn hữu trích tiên


    Tạm dịch:

    Nhân duyên gặp gỡ nhất trần gian
    Cả cuộc đời ta được phúc ban
    Ai bảo khát khao tiên nữ nữa
    Nàng tiên đã xuống cõi nhân hoàn


    Tất nhiên không phải không có người ghen với Nguyễn Kiều. Người ta thóc mách nhau, không rõ vì sao mà cô Điểm lại sẵn sàng kết duyên với một người nhiều tuổi hơn mình, đã có hai đời vợ, có con, gia đình cũng túng thiếu. Thóc mách thế thôi, nhưng rồi họ cũng mừng cho ông Kiều. Có bài thơ có lẽ là do một bạn tri âm của Nguyễn Kiều sáng tác - làm lời của ông Kiều gửi đến cầu hôn cô Điểm:

    Lão khứ bần lai kỷ độ sương
    Bồi hồi si mộng phóng đài trang
    Thiên biên bồng mấn tri âm thiểu
    Phù thế tương khan khối lỗi trường
    Quân tử tính tình phi lãnh nhãn
    Mỹ nhân miện tiếu hữu hoa chương
    Thiện đoan khả thượng cầu qui ngã
    Song bút huy hoàng tảo bát phương.


    Tạm dịch:

    Già đến nghèo qua mấy độ rồi
    Tình si muốn gửi dạ khôn nguôi
    Ven trời lận đận không tri kỷ
    Trò rối đua chen lắm nỗi đời
    Chớ sợ chàng trai đôi mắt tục
    Chỉ mong người đẹp nét cười tươi
    Duyên lành gắn bó cùng anh nhé
    Ngòi bút hai ta tỏa ánh ngời.



    Một hóa hai

    Gia đình cô Điểm là gia đình có truyền thống văn học, người anh cô Điểm là ông Luân cũng nổi tiếng tài hoa. Hai anh em thường đàm đạo văn chương, thử tài thử sức với nhau.

    Một hôm, cô Điểm đương soi gương ở cửa sổ, ông Luân đọc một câu thách em đối lại:

    Đối kính họa mi, nhất điểm phân thành lưỡng điểm.

    Nghĩa là:

    Soi gương vẽ mày, một nét hóa hai (một cô Điểm hóa hai cô Điểm).

    Cô em đối lại:

    Lâm trì ngoạn nguyệt, chích luân chuyển tác song luân.

    Nghĩa là:

    Tới ao xem trăng, một vừng hóa hai (một ông Luân hóa hai ông Luân).


    Đối chữ sách

    Cô Điểm đang đọc sách về Hán Cao Tổ. Ông Luân lấy ngay chuyện trong sách ra câu đối:

    - Bạch xà đương đạo, Quý bạt kiếm nhi trảm chi.
    Cô Điểm cũng dùng ngay chuyện trong sách để đối lại:

    - Hoàng long phụ chu, Vũ ngưỡng thiên nhi thán viết.
    Cả hai câu nghĩa là:

    Rắn trắng giữa đường, ông Quý tuốt gươm mà chém
    Rồng vàng đội nóc, ông Vũ ngửa mặt mà than.


    Dồn đối phương vào chỗ bí!

    Cô Điểm là con cụ Bảng Nhãn, nổi danh tài sắc. Học trò cụ thường muốn ngấp nghé. Trong số thầy nho, cậu Quỳnh nghịch ngợm nhất và cũng được cô Điểm quen hơn. Cô Điểm thường ỷ tài, thách cậu Quỳnh đối đáp, hẹn có hơn tài mình thì mới chịu làm thân.

    Một hôm, hai người cùng ngồi trong nhà, trước bức vách là hai cửa sổ. Cô Điểm đọc:

    - Song song là hai cửa sổ, hai người ngồi trong cửa sổ song song.

    Quỳnh chịu không đối được.

    Lại một lần, Quỳnh đi chợ Sơn Tây về, cô Điểm ra:

    Lên phố Mía, gặp cô hàng mật, cầm tay kẹo lại, hỏi thăm đường.

    Một lần khác, cô Điểm đang tắm, Quỳnh gõ cửa đòi vào. Cô Điểm giãy nảy không cho, nhưng anh chàng cứ kèo nèo trơ tráo. Cô Điểm lại phải dùng thủ đoạn văn chương, ra câu đối bảo đối được thì sẽ mở cửa:

    Da trắng vỗ bì bạch

    Bì bạch cũng có nghĩa là da trắng, lại là một tiếng tượng thanh. Quỳnh chịu không đối được vùng vằng bỏ đi.

    Câu chuyện sau này còn được hư cấu dài hơn.

    nguồn suutap.com


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 11:06 16/12/2011
    Số lượt xem: 560
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi