Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Gửi em cô thanh niên xung phong - Phạm Tiến Duật

    Có lẽ nào anh lại mê em
    Một cô gái không nhìn rõ mặt
    Ðại đội thanh niên đi lấp hố bom
    Áo em hình như trắng nhất

    Người tinh nghịch là anh dễ thân
    Bởi vì thế có em đứng gần
    Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là “Thạch Nhọn”
    Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón

    Em đóng cọc rào quanh hố bom
    Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn
    Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để
    Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.

    Tranh thủ có ánh sáng đèn dù
    Anh vội nhìn em và bạn em khắp lượt
    Mọi người cũng tò mò nhìn anh
    Rồi bóng tối lại khép vào bóng tối

    Em ơi em, hãy nghe anh hỏi
    Xong đoạn đường này các em làm đâu
    Anh đã tìm em rất lâu, rất lâu
    Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn

    Khăn xanh, khăn xanh phơi đầy lán sớm
    Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều.
    Anh đã đi rất nhiều, rất nhiều
    Những con đường như tình yêu mới mẻ

    Ðất rất hồng và người rất trẻ
    Nhưng chẳng thấy em, cô gái ở Thạch Nhọn Thạch Kim
    Những đội làm đường hành quân trong đêm
    Nào cuốc nào choòng xoong nồi xủng xoảng
    Rực rỡ mặt đất bình minh
    Hấp hối chân trời pháo sáng
    Ðường trong tim anh in những dấu chân.
    Chiếc võng bạc trên đường hành quân

    Anh đã buộc nhiều cây xoan cây ổi
    Lại đường mới và hàng nghìn cô gái
    Ở đâu em tinh nghịch của anh?
    Bụi mù trời mùa hanh
    Nước trắng khe mùa lũ
    Ðêm rộng dài là đêm không ngủ
    Em vẫn đi, đường vẫn liền đường

    Cạnh giếng nước có bom từ trường
    En không rửa ngủ ngày chân lấm
    Ngày em phá nhiều bom nổ chậm
    Ðêm nằm mơ nói mớ vang nhà
    Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa
    Thương em, thương em, thương em biết mấy…

    Dừng tay cuốc khi em ngoảnh lại
    Sẽ giật mình đường mới ta xây
    Ðã có độ dài hơn cả độ dài
    Của đường xá đời xưa để lại
    Sẽ ra về bao nhiêu cô gái
    Một ngày mai đường sẽ đứng chơ vơ
    Ðể cho đời sau còn thấy ngẩn ngơ
    Trước những công trình ngoằn ngoèo trên mặt đất.

    Ơi em gái chưa một lần rõ mặt
    Có lẽ nào anh lại mê em
    Từ cái đêm Thạch Nhọn Thạch Kim
    Tên em đã thành tên chung anh gọi:
    Em là cô thanh niên xung phong.

     

    Dù bài thơ được viết từ nguyên mẫu, tất cả các cô gái thanh niên xung phong đều nhận ra mình trong đó. Phạm Tiến Duật tả rất ít về vẻ ngoài của các cô, vì đêm không trăng, họ chỉ có vài giây nhìn mặt nhau qua pháo sáng. Mà có lẽ cũng vì tác giả muốn bài thơ có sức khái quát hơn. Vậy mà họ vẫn hiện ra một cách sống động, và rất thực:

    "Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn

    Tiếng Hà Tĩnh nghe buồn cười đáo để"

    Các cô gái tươi vui, trẻ trung ấy bổng trở nên thật đẹp khi nhà thơ nghĩ đến những đóng góp phi thường của họ trong việc san đường thông xe, đến những vất vả, hiểm nguy đeo bám họ vào tận trong giấc ngủ:

    "Ngày em phá nhiều bom nổ chậm

    Đêm nằm mơ nói mớ vang nhà"

    Tình đồng chí đã tạo mạch cảm thông, gần gũi giữa nhà thơ và các cô gái thanh niên xung phong. Họ là "những bông hoa trên tuyến lửa", bom đạn không tài nào dập được lòng tin chiến thắng, gian khổ không thể bắt họ im tiếng cười lạc quan của tuổi trẻ. Mà đâu chỉ có o Nhị ở Thạch Nhọn Thạch Kim, đâu chỉ riêng các o thanh niên Hà Tĩnh. Mọi ngã đường xuyên Trường Sơn đều được san bằng để xe qua, và trên mặt đất những nơi ấy đều có vô vàn dấu chân của các cô gái thanh niên xung phong Việt Nam.

    Tôi đọc bài thơ đã khá lâu. Song, chỉ sau khi tác giả qua đời, người ta mới được rõ lai lịch của bài thơ mang giọng điệu "đưa đẩy", trẻ trung này qua câu chuyện đầy ắp tiếng cười và nước mắt. 

    Khi linh cửu của nhà thơ được đưa về nghĩa trang Văn Điển ở thủ đô, người ta chú ý một người phụ nữ viếng vong linh ông trong đầm đìa nước mắt. Bà cụ 62 tuổi ấy tên là Nguyễn Thị Nhị, quê Hà Tĩnh, Thạch Hà, ở làng... "Thạch Nhọn Thạch Kim"(*)! Cụ Nhị chính là nguyên mẫu của bài thơ Gửi em, cô thanh niên xung phong hơn 40 năm trước. Ở ngã ba Đồng Lộc lịch sử năm 1966, "o Nhị" trẻ trung hóm hỉnh của Tổng đội 55 thường cùng chị em chạy ra vẫy xe bộ đội. Có một anh hỏi quê, o Nhị cứ đùa là Thạch Kim làm cả tiểu đội tóc dài cười ầm. Mãi khi bài thơ được phát trên đài thì họ mới vỡ lẽ mình đã "lừa" ngay nhà thơ Phạm Tiến Duật! Chạm mặt nhau ngắn ngủi ở chiến trường, có ai ngờ lại thắt chặt tình cảm của hai người đồng chí, và cho ra đời một bài thơ miêu tả sinh động, chân thực vẻ đẹp của các cô gái thanh niên xung phong. Giờ đây, nghe tin nhà thơ qua đời, bà Nhị ở Hà Tĩnh tìm ra đưa tiễn. Hẳn anh nhà thơ bộ đội xưa kia càng cảm thấy ấm lòng hơn lúc về chốn vĩnh hằng. Nước mắt của đoàn người lại rơi một lần nữa, bởi người đã đi, mà kỉ niệm còn lại mãi trong lòng kẻ ở.

    Thế mới thấy trong cuộc đời này có những lúc trên đường đời tấp nập nhưng cũng có những con người không hề vô tình đi lướt qua nhau.

    (ST)

    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 14:32 01/04/2012
    Số lượt xem: 1065
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi