Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    4 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn Văn học > Chân dung văn học >

    HỒ DZẾNH: "Nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa"

    HỒ DZẾNH: "Nghìn sau... lơ lửng... với nghìn xưa"

     

    * Lê Ngọc Trác

     

    Từ những năm đầu thập niên 40 của thế kỷ 20, trên văn đàn Việt Nam có 2 tập truyện ngắn gần như xuất hiện cùng một lúc. Cả hai tác phẩm đã được người đọc đón nhận với tất cả sự quý mến. Mãi đến hôm nay đã gần 70 năm, bao thế hệ người đọc yêu mến văn chương vẫn còn say mê hai tác phẩm ấy. Đó là tập truyện ngắn "Những ngày thơ ấu" của Nguyên Hồng và "Chân trời cũ" của Hồ Dzếnh. Đây là hai trong những tập truyện ngắn hay của văn học Việt Nam ở thế kỷ 20.

     

    Hồ Dzếnh tên là Hà Triệu Anh sinh năm 1916 tại làng Đông Bích xã Hòa Trường huyện Quảng Xương tỉnh Thanh Hóa. Ông mất vào ngày 13/8/1991 tại Hà Nội. Gần 60 năm cầm bút, Hồ Dzếnh để lại cho đời các tác phẩm chính: Về văn có: Dĩ vãng (Truyện vừa – 1940), Những vành khăn trắng (Truyện dài – 1942, ký bút danh Lưu Thị Hạnh), Tiếng kêu trong máu (Truyện dài – 1942), Một chuyện tình 15 năm về trước (Truyện dài, ký bút danh Lưu Thị Hạnh – 1943), Chân trời cũ (Tập truyện ngắn – 1943), Cô gái Bình Xuyên (Truyện vừa – 1946), Hồ Dzếnh -  tác phẩm chọn lọc (1988). Về thơ có: Tập thơ Quê ngoại (1942), Hoa xuân đất Việt (1946).

    Hồ Dzếnh viết truyện dài, tiểu thuyết, thành công với tập truyện ngắn Chân trời cũ. Nhưng, thơ mới thật sự làm cho tên tuổi của ông nổi tiếng và được đông đảo bạn đọc yêu thích.

     

    Thơ Hồ Dzếnh tràn đầy tình cảm, chân thật, độc đáo, mang vẻ đẹp tuyệt vời và sâu sắc, mới lạ. Thơ lục bát của Hồ Dzếnh mang hơi thở tâm hồn phương Đông. Nhà thơ Bùi Giáng mỗi lần đọc những bài thơ lục bát của Hồ Dzếnh đều nhận xét với tất cả lòng cảm phục: "Chẳng khác giải ngân hà lấp lánh nhớ nhung trên bầu trời văn học Việt Nam ".

    "Phút linh cầu mãi không về

    Phân vân giấy trắng chưa nề mực đen

    Khói trầm bên giấc mơ tiên

    Bâng khuâng... trăng rải qua miền quạnh hiu

    Tô Châu lớp lớp phù kiều

    Trăng đêm Dương Tử, mây chiều Giang Nam

    Rạc rời, vó ngựa quá quan

    Cờ treo ý cũ, mây dàn mộng xưa

    Biển chiều vang tiếng nhân ngư

    Non xanh thao thiết trời thu rượu sầu

    Nhớ thương bạc nửa mái đầu

    Lòng nương quán khách nghe màu tà huân

    Buồn Tư Mã, nhớ Chiêu Quân

    Nét hoa thấp thoáng, ý thần đê mê

    Phút linh cầu mãi không về

    Phân vân giấy trắng chưa nề mực đen..."

    (Đợi thơ)

     

    Với một tâm hồn nhạy cảm, Hồ Dzếnh viết những câu thơ như một lời tiên tri về giây phút cuối cùng của một đời người với nhiều hệ lụy trần gian. Đọc xong, chúng ta nghe lạnh cả người và phải ngậm ngùi thở dài:

     

    "Nằm đây tưởng chuyện ngàn sau,

    Lung linh nến cháy hai đầu áo quan

    Gió lìa cành lá không vang

    Tin ta vĩnh quyết trần gian hững hờ!

    Bao nhiêu dáng ảnh tôn thờ

    Xa nhau lâu quá bây giờ lạnh nhau

    Người về gối rét, nằm đau

    Nghe trên thước đất phai màu nhớ thương

    Chiều nào mây vọng hồn chuông

    Ngừng đôi chân kẻ trên đường mải mê

    Nghe tin ta lỗi câu thề

    Nghìn thu xa vắng, ra về trước ai

    Ngậm ngùi nhớ trắng rừng mai

    Cảm thương sông nước, ghi bài điếu tang

    Ngựa gầy bóng gió mênh mang

    Cờ đen lối cũ, cây vàng nẻo xa...

    Ta nằm trong ván trông ra

    Tủi thân vì thấy người hoa vẫn cười!

    Ta toan... giận dỗi xa đời

    Chợt hay: Khăn liệm quanh người vẫn thơm!

    Nát thân, không nát nỗi hồn

    Lẫn trong cái chết vẫn còn cái đau."

    (Tưởng chuyện ngàn sau)

     

    Khi ta cô đơn, khi ta là người lữ hành cô độc, đọc bài thơ "Màu cây trong khói" của Hồ Dzếnh, chúng ta càng thấy đất trời mông mênh và lòng càng thêm hiu quạnh. Bài thơ đã được nhạc sĩ Dương Thiệu Tước phổ nhạc thành ca khúc "Chiều". Thơ và nhạc chấp cánh bay xa, ngân lên, nói hộ tiếng lòng của bao người:

     

    "Trên đường về nhớ đầy

    Chiều chậm đưa chân ngày

    Tiếng buồn  vang trong mây...

     

    Chim rừng quên cất cánh

    Gió say tình ngây ngây

    Có phải sầu vạn cổ

    Chất trong hồn chiều  nay?

     

    Tôi là người lữ khách

    Màu chiều khó làm khuây

    Ngỡ lòng mình là rừng

    Ngỡ hồn mình là mây

     

    Nhớ nhà châm điếu thuốc

    Khói xanh bay lên cây..."

     

    Hồ Dzếnh được sinh ra đời là kết quả của mối tình giữa một thương nhân người Trung Hoa quê ở Quảng Đông với người con gái chèo đò trên dòng sông Ghép ở Thanh Hóa. Hồ Dzếnh lớn lên trong tình thương yêu của người mẹ. Khi sáng tác, ông đã viết những câu thơ trân trọng, tràn đầy cảm mến về mẹ của mình, Người mẹ Việt Nam :

     

    "Cô gái Việt Nam ơi!

    Từ thuở sơ sinh lận đận rồi

    Tôi biết tình cô u uất lắm

    Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi

     

    Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa

    Má hồng mỗi tiết, mỗi phôi pha

    Khi cô vui thú là khi đã

    Bồng bế con thơ, đón tuổi già!

     

    Cô gái Việt Nam ơi!

    Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi

    Thế hệ huy hoàng không đủ xóa

    Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi

     

    Tôi đến đây tìm lại bóng cô

    Trở về đường cũ, hái mơ xưa

    Rau sam vẫn mọc chân rào trước

    Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ

     

    Giải lúa cô trồng nay đã tươi

    Gió xuân ý nhị vít bông, cười...

    Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa

    Trong một làng con, đã héo rồi!

     

    Cô gái Việt Nam ơi!

    Nếu chữ Hy Sinh có ở đời

    Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực

    Cho lòng cô gái Việt Nam tươi."

    (Cảm xúc)

     

    Sống trên quê ngoại yêu thương nhưng tâm hồn Hồ Dzếnh lúc nào cũng nhớ về quê cha, đất nước Trung Hoa rộng lớn với nỗi nhớ cháy bỏng của một người con lưu lạc, mơ một ngày trở về cố quốc:

     

    "Ta nhớ màu quê, khát gió quê

    Mây ơi ngưng cánh đợi ta về

    Cho ta trông lại tầng xanh thẳm

    Ngâm lại bài thơ "Phương thảo thê"

     

    Đất thánh trời Đông, mẹ Á Châu

    Anh hoa ngàn thuở rạng phong hầu

    Chín cung thăm thẳm hồn hương khói

    Danh vọng vang lừng mây gió Âu

     

    Liễu Động Đình thơm chuyện hảo cầu

    Tóc thề che mướt gái Tô Châu

    Bâng khuâng trăng sáng trời Viên Hán

    Một dải Giang Nam nước rợn màu

     

    Ai hát mà nay, gió vẫn thơm

    Ai đau non nước não căm hờn?

    Chiêu Quân nếu mãi người Cung Hán

    Thi tứ tìm đâu nét tủi hờn?

     

    Mây ơi có tạt về phương Bắc

    Chậm chậm cho ta gửi mấy lời

    Từ thuở ly hương ta vẫn nhớ

    Nhưng tình xa lắm gió mây ơi."

    (Tư Hương)

     

    Hồ Dzếnh viết về tình yêu lứa đôi cũng thật đặc sắc. Ý thơ rất riêng. Với Hồ Dzếnh, lỗi hẹn trong tình yêu cũng là niềm hạnh phúc, tình lỡ là tình đẹp. Và, được thưởng thức "thú đau thương" trong tình yêu. Nhiều thế hệ khi vào tuổi yêu đã thuộc lòng bài thơ "Ngập ngừng" của Hồ Dzếnh:

    "Em cứ hẹn nhưng em đừng đến

    Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân

    Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần

    Tôi nói khẽ: Gớm làm sao nhớ thế

     

    Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

    Em tôi ơi tình có nghĩa gì đâu

    Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?

    Thuở ân ái mong manh hơn nắng lụa

     

    Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa

    Hẹn ngày mai mà đến sẽ vui hơn

    Chỉ ngày mai mới đẹp ngày mai thôi

    Em cứ hẹn, nhưng em đừng đến nhé

     

    Tôi sẽ trách – cố nhiên – nhưng rất nhẹ

    Nếu trót đi, em hãy gắng quay về

    Tình mất vui khi đã vẹn câu thề

    Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở

     

    Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ

    Cho ngìn sau.. lơ lửng... với nghìn xưa."

    Với sự nghiệp sáng tác của mình, Hồ Dzếnh đã có những đóng góp quan trọng vào nền văn học Việt Nam. Riêng những tác phẩm thơ đặc sắc của Hồ Dzếnh "nghìn sau còn lơ lửng với nghìn xưa...".

     

    * Lê Ngọc Trác


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 15:57 09/04/2012
    Số lượt xem: 473
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi