Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Khoảng cách - Bùi Kim Anh


                        KHOẢNG CÁCH

                                              BùiKim Anh

    Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh
    Chỉ một lần thôi êm ả

    Dẫu đã có bao lần vội vã
    Anh vẫn là anh xa cách giữa nỗi đời.

    Sẽ chẳng bao giờ có được giữa lòng tay
    Chút ấm áp hương người thương nhớ
    Một bông cúc muộn mằn mới nở
    Dẫu vàng tươi vẫn trơ trọi cuối mùa

    Một tình yêu tha thiết chẳng hẹn hò
    Anh với em chỉ là trong mộng ước
    Một giấc mơ rất gần mà không thực
    Rất mặn nồng mà trống trải đơn côi.

     

    Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh
    Chỉ một lần thôi là tất cả
    Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở
    Không mùi hương vẫn gợi nhớ âm thầm…

    LỜI BÌNH - Vũ Nho

    PGS - TS Vũ Nho

    Bài thơ của Kim Anh đến tay tôi qua một người bạn gái yêu thơ cùng lớp tiếng Anh. Không nhớ rõ lắm thời điểm, nhưng hình như là vào mùa thu. Khi ấy trời đã se se lạnh. Đâu đó trên đường phố Hà Nội náo nhiệt, ồn ào, đã một lần tôi được nhấm nháp những hạt cốm xanh và thấp thoáng mắt sắc vàng hoa cúc. Đã một lần nào đó tôi ngẩn ngơ trước cái nao nao kỳ lạ của cây cỏ trong gió nắng vàng thu:

    Cây thưa vào xa xôi
    Tự khi nào với gió
    Chỉ biết ngàn mắt lá
    Lim dim say cùng trời
    Còn tôi như không tôi
    (Thơ Nguyễn Hoa)

    Với tâm trạng ấy tôi đi vào “khoảng cách”.

    Vâng, tình yêu từng cho người ta một sức mạnh, một quyết tâm cực kì to lớn : “Tam tứ núi cũng trèo, ngũ lục sông cũng lội, thất bát đèo cũng qua”. Nhưng cô bạn gái trong bài thơ này dường như xuôi tay, bất lực trước khoảng cách có lẽ không chỉ là khoảng cách của không gian, của thời gian, mà trong đó còn có cả khoảng cách của tình cảm, của cõi lòng.

    Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh

    Thốt lên những lời đau đớn và tuyệt vọng đó vì cô gái đã thử vượt khoảng cách không biết bao lần “Dẫu đã có bao lần vội vã”. Phải vội vã vì mỗi lần lỡ là một lần khoảng cách càng xa. Vội vì nó là một cuộc đua thời gian với mình, với người, và đua cùng năm tháng. Nhưng rút cuộc thì “khoảng cách” vẫn cứ còn là “khoảng cách”. Cái đích mà cô mong tới, mong tha thiết chỉ một lần thôi, vẫn cứ cách xa… Anh vẫn là anh xa cách giữa nỗi đời.

    Không vượt qua nổi khoảng cách, tất nhiên sẽ phải chịu những thiệt thòi:

    Sẽ chẳng bao giờ có được giữa lòng tay
    Chút ấm áp hương người thương nhớ

    Ước ao nhỏ nhoi thế mà sao quá xa vời, mà thành ra vô vọng. Hình ảnh thơ, hoàn cảnh thơ cứ sóng với nhau một ở bên này, một ở bên kia, đối lập nhau qua cái “khoảng cách” nghiệt ngã:

    Cúc mới nở – muộn mằn mới nở                                
    Cúc vàng tươi – trơ trọi cuối mùa
    Một tình yêu – không hò hẹn.
    Một giấc mơ – không có thực
    Rất mặn nồng – trống trải đơn côi
    Anh với em – chỉ là trong mộng ước

    Để rồi cuối cùng là một lặng lẽ xót xa. ở truyện Kiều thì “hương gây mùi nhớ”. Còn ở đây “Không mùi hương vẫn gọi nhớ âm thầm”.

    Ôi! có thật “khoảng cách” ghê gớm và khắc nghiệt đến thế? Sao không thử cố hết sức một lần rút ngắn nó lại? Sao không liều một lần xoá nó mất đi? Để biến cái không thể thành có thể, biến giấc mơ thành hiện thực, biến trống trải đơn côi thành tha thiết mặn nồng?

    Ngậm ngùi tôi thầm hỏi trong lòng. Nhưng tôi chợt nhớ đến dậu mồng tơi xanh rờn trong thơ Nguyễn Bính – một vạn lý trường thành ngăn cách lứa đôi. Tôi cũng nhớ đến cái khoảng cách đi một đời không hết trong thơ Tế Hanh:

    Em gần gũi. Em xa xôi
    Sao em như thể chân trời trước anh
    Giơ tay tưởng với được tình
    Bước đi tới mãi mà tình vẫn xa.

    Dẫu vậy “khoảng cách” trong thơ Kim Anh vẫn đượm một nỗi xót xa. Phải chăng cái xa xót ấy là của riêng giới nữ, những bông hoa nở có thời, và chỉ riêng phụ nữ mới có thể nói ra thấm thía đến thế.

    Bao lần vội vã. Đến rồi đi. Bao lần cúc nở. Tàn lại nở. Chỉ có ánh vàng tươi của loài hoa ấy như không biết mỏi mệt, bất chấp mọi “khoảng cách”. Chỉ có làn hương đơn côi “không hương người thương nhớ” vẫn cứ bền bỉ âm thầm vượt qua “khoảng cách” gợi nhớ ngẩn ngơ. Và chỉ có những giấc mơ…

    Không phải là bom đạn chiến tranh làm tổn thất. Có lẽ cũng không phải những nỗi đời cơ cực gây tan vỡ chia lìa, hoặc không giạn, thời gian cách trở. Khoảng cách đáng sợ ấy là khoảng cách mong manh của tình cảm bị chi phối bởi muôn vàn mối ràng buộc của đời thường. Vì chưng anh chẳng còn là “anh của thời trai trẻ”? Vì chưng em chẳng còn là “em của thời hoa đỏ” (Thanh Tùng – Thời hoa đỏ)?

    Dù với lý do gì thì khoảng cách vẫn là khoảng cách. Sẽ chẳng bao giờ… Sẽ chẳng bao giờ… Sẽ chẳng bao giờ. Ba lần tuyệt vọng trong bốn khổ thơ. Nhưng khoảng cách ấy không còn đáng sợ. Màu hoa đã qua được nó. Mùi hương đã qua được nó. Giấc mơ đã xoá được nó. Và tôi chỉ muốn tin: Những câu thơ chân thành giản dị âm thầm này thêm một lần để… họ không còn khoảng cách trong nhau.

    Mùa thu 1994

                             Theo Bùi Kim Anh


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 05:34 13/04/2014
    Số lượt xem: 467
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi