Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    1 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Hương sắc vườn thơ >

    Mưa Xuân

     

    Thơ: Nguyễn Bính,

    Nhạc:  

    Trình bày: Hạ Vân !

    Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
    Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
    Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
    Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".

    Lòng thấy giăng tơ một mối tình
    Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
    Hình như hai má em bừng đỏ
    Có lẽ là em nghĩ tới anh.

    Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
    Em mải tìm anh chẳng thiết xem
    Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
    Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

    Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
    Thế mà hôm nọ hát bên làng
    Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
    Để cả mùa xuân cũng lỡ làng!

    Anh ơi! Mùa xuân đã cạn ngày
    Bao giờ em mới gặp anh đây?
    Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ

    Để mẹ em rằng hát tối nay? 

    ------------------------------------------------------------------------------

    Mùa xuân_sự khởi đầu của một năm mới, là mùa của yêu thương, là mùa đơm hoa kết trái....Ấy vậy mà trong không khí ấm áp của mùa xuân vẫn có một cô gái ngồi ôm mối tơ vương trong lòng...Nỗi tư tình ấy chính là cốt của "Mưa xuân"_ một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ  "nhà quê" Nguyễn Bính.

                                                         "Em là con gái trong khung cửi

                                                          Dệt lụa quanh năm với mẹ già

                                                          Lòng trẻ còn như cây lụa trắng

                                                          Mẹ già chưa bán chợ làng xa"

                  Ngay khổ thơ mở đầu, Nguyễn Bính đã phác hoạ nhân vật "em"  với một tâm hồn trong trắng, ngây thơ,...Một cô gái siêng năng,  chăm chỉ...Những tư chất ấy hứa hẹn cho "em" một tương lai tốt đẹp, hạnh phúc...

                "Trong khung cửi" và "dệt lụa quanh năm" đã vẽ ra một không gian và xác định vòng thời gian  tạo nên thế giới lao động. Không chỉ vậy mà đây còn cho thấy một không gian khác, một thế giới bình yên_thế giới con gái. Cùng với chữ "con gái" tự nhiên mà kiêu hãnh là chữ "trong" đầy ý nhị, như giấu trong đó cả một lời phô kín đáo về cái chất con gái nhà lành thuần khiết của "em".Trong thế giới con gái đó, em vẫn vẹn nguyên một lòng trẻ trinh bạch, tinh khôi, một hồn thơm trong nhụy.

                Bài thơ đã có sự phân định rành mạch và tự nhiên của hai không gian: Khung cửi và cuộc đời. Và kẻ chia rẽ hai không gian này chính la....mưa xuân. Mưa xuân đến không chỉ giăng tơ cho trời đất mà mưa xuân còn giăng tơ vào cả hồn người. Mưa xuân đã gieo vào lòng "em" những luyến ái đầu tiên, và những hạt mưa xuân kì diệu này  đã  thấm ướt tâm hồn cô bé, giúp cô vươn lên một chân trời mới của một cô gái_một tuổi trẻ với nhiều nấc thang tâm trạng. Theo tiếng gọi của những hạt  mưa xuân thôi thúc, cô đã từ trong khung cửi bước ra ngoài trời xuân của cuộc đời.

                                                      "Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay

                                                       Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy"

              Chỉ với hai câu thơ đã thâu tóm được cả trời đất và xuân nơi thôn dã. Cả trời mưa bụi và lớp lớp hoa xoan đều phơi phới vào xuân. Trời đất kia đang mang trong nó niềm xốn xang thiếu nữ.

              Nguyễn Bính đã se quện cả tơ trời với tơ lòng trong cùng một tiếng "giăng tơ" rất tự nhiên của người dệt lụa. Bằng cách ấy, mưa xuân cũng giăng mắc vào khung cửi lòng những sợi tơ đầu tiên cho một tấm tình:

                                                    "Lòng thấy giăng tơ một mối tình

                                                     Em ngừng thoi lại giữa tay xinh

                                                     Hình như hai má em bừng đỏ

                                                     Có lẽ là em nhớ đến anh,"

                      Hai chữ "hình như" và "có lẽ" đầy bóng gió, ý nhị, rất hợp với lời giãi bày tình cảm của người chân  quê_ Nguyễn Bính đã "dùng lời quê để biểu hiện duyên quê."

                    Nỗi nhớ của con người thường gắn liền với một cái cớ nào đó. Hễ gặp duyên cớ kia là nhớ nhung cứ thế mà thức dậy, mà da diết... Và cô gái trong bài thơ cũng mang một nỗi nhớ da diết như vậy, nỗi nhớ đã khiến "hai má em bừng đỏ."

                     Cùng với mưa xuân, hình bóng anh đã bước vào lòng em từ "lòng trẻ còn như cây lụa trắng" đã "hình như hai má em bừng đỏ", cô bé thơ ngây đã hoá thành cô gái e lệ. Làm sao có thể yên định trong khung cửi được nữa!

                    "Em" bèn ngừng tay thôi dệt tấm lụa trẻ thơ cuối cùng trong khung cửi để bước ra mùa xuân, tự mình làm con thoi để dệt tấm tình đầu.

                     Vậy mà tâm trạng phơi phới, hồi hộp bước vào đời của cô gái đã vấp phải một nỗi tủi phận, tủi duyên.Trước thì "Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay_Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy" sao mà xốn xang; sau  thì "Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay_Hoa xoan đã nát dưới chân dày" sao mà ê chề. Trước "Hội chèo làng Đặng đi qua ngõ" mẹ như vô tinh mách bảo một cơ hội; sau thì "Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ" mẹ có vô tình không mà như than tiếc một cơ duyên_"Mẹ bảo:  mùa xuân đã cạn ngày". Trước thì "vội vàng" đi, sau thì "lầm lũi" về; trước mưa bụi nên em không ướt áo, sau "áo mỏng che đầu mưa nặng hạt"; trước "Thôn Đoài cách một thôi đê", sau "có ngắn gì đâu một dải đê"...Đó là do sự ở "Mưa xuân"_cái lần bị lỗi hẹn ngay trong cuộc hẹn hò đầu đời của cô gái chân quê. Đó là một sự phũ phàng, một nhỡ nhàng, một tổn thương......

                      Anh đã lỗi hẹn với em, lỗi hẹn với mùa xuân_"Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng". Mưa xuân đến như se duyên, thế rồi mưa xuân cũng bị phũ phàng, cũng thành một nạn nhân...Chỉ một lần lỗi hẹn mà uổng cả một mùa xuân_"....Mùa xuân đã cạn ngày!"Không chỉ là cạn hẹn của một ngày xuân, mà của cả một thì xuân, thậm chí của cả một đời người. Từ sự lỗi hẹn ấy mà khoảng cách giữa anh và em, bây giờ không còn đo đếm được bằng một thôi đê giữa thôn Đoài với thôn Đông, giờ đây giữa anh và em là vời vợi xuân qua...

                   Một cuộc hẹn không thành, môt cơ duyên như vĩnh viễn trôi đi. Mưa xuân đến cho tình đâm chồi, nhưng chồi mầm vừa mới nhú lên, sự phũ phàng cơ hồ đã làm thui chột. Tổn thương đầu đời này hẳn sẽ còn lưu mãi qua những xuân sau.

                     Nguyễn Bính đã khép lại bài thơ "một lỡ làng"

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đinh Hữu Trường @ 20:45 06/01/2011
    Số lượt xem: 977
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Lòng thấy giăng tơ một mối tình
    Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
    Hình như hai má em bừng đỏ
    Có lẽ là em nghĩ tới anh.
    Avatar
     Có lẽ là em nhớ đến anh,"Hôn
    Avatar
    Có lẽ vì nhớ...... MÙA ĐÔNG ! Thanks! Cười
    Avatar

    Cafe mới pha đây,xin mời quí thầy cô nha !

     8 khách và 4 thành viên

    Avatar
    Ly cà phê xua tan cái rét miền Bắc đó anh ! Mỉm cười
    Avatar

    CườiRét bên ngoài,nhưng không rét bên trong ???

                                   

    Avatar

    Đẹp quá ! yêu quá !!!Cười

     

    Avatar
     Nguyễn Bính đã khép lại bài thơ "một lỡ làng"
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi