Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    3 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    NHÀ THƠ CHẾ LAN VIÊN

    NHÀ THƠ CHẾ LAN VIÊN

     

    Tiểu sử:

    Tên thật: Phan Ngọc Hoan

    Sinh năm: 1920

    Mất năm: 1989

    Nơi sinh: Cam Lộ - Quảng Trị

    Bút danh: Chế Lan Viên, Chàng Văn

    Thể loại: Thơ, tiểu luận phê bình, ký

    Các tác phẩm:

     

    ê

    Điêu tàn (1937)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Gửi các anh (1955)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Ánh sáng và phù sa (1960)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Hoa ngày thường - Chim báo bão (1967)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Những bài thơ đánh giặc (1972)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Đối thoại mới (1973)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Hái theo mùa (1977)   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Hoa trên đá (1985)

     

     

    ê

    Tuyển tập Chế Lan Viên (2 tập, 1985)

     

     

    ê

    Di cảo I - II (1994- 1995)

     

     

    ê

    Vàng sao (1942)

     

     

    ê

    Phê bình văn học (1962)

     

     

    ê

    Từ gác Khuê Văn đến quán Trung Tân (1981)

     

     

    ê

    Sau điêu tàn   >> Chi tiết

     

     

    ê

    Hoa trước lăng Người   >> Chi tiết

     

    Giải thưởng văn chương:

    ê     Giải thưởng Hồ Chí Minh  về văn học nghệ thuật (đợt I) 1996

    Giới thiệu một tác phẩm:

    Tiếng hát con tàu

     

    Tây Bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc

    Khi lòng ta đã hoá những con tàu

    Khi tổ quốc bốn bề lên tiếng hát

    Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu.

     

    Con tàu này lên Tây Bắc anh đi chăng?

    Bạn bè đi xa anh giữ trời Hà Nội

    Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi

    Ngoài cửa ô? Tàu đói những vành trăng

     

    Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp

    Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi?

    Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép

    Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia.

     

    Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc

    Xứ thiêng liêng, rừng núi đã anh hùng

    Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất

    Nay dạt dào đã chín trái đầu xuân.

     

    Ơi kháng chiến! Mười năm qua như ngọn lửa

    Nghìn năm sau, còn đủ sức soi đường

    Con đã đi nhưng con cần vượt nữa

    Cho con về gặp lại Mẹ yêu thương.

     

    Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ

    Cỏ đón riêng hai, chim én gặp mùa

    Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa

    Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.

     

    Con nhớ anh con, người anh du kích

    Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn

    Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách

    Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con.

     

    Con nhớ em con, thằng em liên lạc

    Rừng thưa em băng, rừng rậm em chờ

    Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc

    Mười năm tròn! Chưa mất một phong thư.

     

    Con nhớ mế! Lửa hồng soi tóc bạc

    Năm con đau, mế thức một mùa dài

    Con với mế không phải hòn máu cắt

    Nhưng trọn đòi con nhớ mãi ơn nuôi.

     

    Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ

    Nơi nao qua, lòng lại chẳng yêu thương?

    Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

    Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn


    Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét

    Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng

    Như xuân đến chim rừng lông trở biếc

    Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương.

     

    Anh nắm tây em cuối mùa chiến dịch

    Vắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừng

    Đất Tây Bắc tháng ngày không có lịch

    Bựa xôi đầu còn toả nhớ mùi hương

     

    Đất nước gọi ta hay lòng ta gọi?

    Tình em đang mong tình mẹ đang chờ

    Tàu hãy vỗ giùm ta đôi cánh vội

    Mắt ta thèm mái ngói đỏ trăm ga.

     

    Mắt ta nhớ mặt người, tai ta nhớ tiếng

    Mùa nhân dân giăng lúa chín rì rào

    Rẽ người mà đi vịn tay mà đến

    Mặt đất nồng nhựa nóng của cần lao.

     

    Nhựa nóng mười năm nhân dân máu đổ

    Tây Bắc ơi, ngươi là mẹ của hồn thơ

    Mười năm chiến tranh vàng ta đau trong lửa

    Nay trở về, ta lấy lại vàng ta.

    Lấy cả những cơn mơ! Ai bảo con tàu không mộng tưởng?

    Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng

    Lòng ta cũng như tàu, ta cũng uống

    Mặt hồng em trong suối lớn mùa xuân

    Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Văn học Hà Nội, 1960    

     

     

    Thơ tình Chế Lan Viên


    Chia

    Em đi về phía ấy
    Anh chia cho nỗi buồn
    Chia cho cơn mưa nhỏ
    Và nắng quái chiều hôm

    Một cái hôn ban sáng
    Thành cơn mưa buổi chiều
    Chia cho cơn mưa ấy
    Ðể xa rồi em yêu.

    Tia nắng ấm gần nhau
    Xa nhau thành nắng quái
    Chia làm gì nắng ấy
    Ðể xa rồi em đau.

    ---------------------------------------

    Khoảng Cách

    Khi em xoay lưng lại với anh
    Hai đứa cách nhau một vòng quay trái đất
    Khi hai đứa mắt đã soi trong mắt
    Thì không gian còn khoàng cách nào đâu


    ---------------------------------------

    Rét Đầu Mùa Nhớ Người Đi Phía Biển

    Cái rét đầu mùa anh rét xa em
    Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa
    Nửa đắp cho em ở vùng sóng bể
    Nửa đắp cho mình ở phía không em ./.

    ---------------------------------------

    Chùm Nhỏ Thơ Yêu

    Anh cách em như đất liền xa cách bể
    Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em
    Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
    Sắp gặp em rồi, sóng lại đẩy xa thêm

    Anh không ngủ. Phải vì em đang nhớ
    Một trời sao rực cháy giữa đôi ta
    Em nhắm mắt cho lòng anh lộng gió
    Cho trời sao yên rụng một đêm hoa.


    ---------------------------------------

    Tập qua hàng


    Chỉ một ngày nữa thôi. Em sẽ
    trở về. Nắng sớm cũng mong. Cây
    cũng nhớ. Ngõ cũng chờ. Và bướm
    cũng thêm màu trên cánh đang baĩ

    ---------------------------------------

    Ca Ban Mai

    Em đi , như chiều đi
    Gọi chim vườn bay hết

    Em về tựa mai về
    Rừng non xanh lộc biếc

    Em ở, trời trưa ở
    Nắng sáng màu xanh tre

    Tình em như sao khuya
    Rải hạt vàng chi chít

    Sợ gì chim bay đi
    Mang bóng chiều đi hết

    Tình ta như lộc biếc
    Gọi ban mai lại về

    Dù nắng trưa không ở
    Ta vẫn còn sao khuya

    Hạnh phúc trên đầu ta
    Mọc sao vàng chi chít

    Mai, hoa em lại về...


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Duy Tuấn @ 23:09 30/05/2010
    Số lượt xem: 600
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Cảm ơn Hoa rất nhiều và chúc H ngủ ngon !

    Avatar
    Thơ Chế Lan Viên - Thơ của trí tuệ ! Cảm ơn thầy Tuấn nhiều nhé !
    Avatar
    Tình em như sao khuya
    Rải hạt vàng chi chít
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi