Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    4 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Thơ tình Xuân Diệu (Chép tặng Hoa)

    Thơ tình Xuân Diệu

    Ngay từ buổi đầu bước chân vào làng thơ, Xuân Diệu dường như đã tự chọn cho mình một tôn chỉ: sống để yêu và phụng sự cho Tình yêu! Phụng sự bằng trái tim yêu nồng cháy, bằng cuộc sống say mê và bằng việc hăm hở làm thơ tình! Xuân Diệu ví mình như một con chim bay hay hát.

    Tôi réo rắt, chẳng qua Trời bắt vậy.

    Trước kia Nguyễn Công Trứ nói:

    Trời ban ta, đất trở ta
    Trời đất sinh ta, nguyên có ý.


    Thì quả vậy. Trời đất sinh ra thi sĩ Xuân Diệu trên xứ sở hữu tình này để ca hát về tình yêu - cái đề tài mà từ ngàn xưa người Việt Nam chúng ta đã say mê, giống như nhà sư nọ mê một cô nàng đội gạo:

    Sư về sư ốm tương tư
    Ốm lăn ốm lóc cho sư chọc đầu


    Vì Xuân Diệu sống hết mình cho tình yêu cộng với tài thơ thiên phú, lại gặp buổi "gió Âu mưa Mĩ", những khát vọng yêu đương của trai gái được tháo cũi sổ lồng, cho nên trong thơ tình của Xuân Diệu có tiếng máu dồn mạnh trong huyết quản, có dòng nhựa sống tràn trề mãnh liệt của cả thế hệ đang vươn dậy.
    Có những vần thơ được viết ra cách đây hơn nửa thế kỷ mà đến nay vẫn còn khiến chúng ta bàng hoàng vì sự mới mẻ và táo bạo của nó:

    Với trăm ma, tôi hẹn những mười nguyền
    Những Tây Thi, Lộng Ngọc, những Điêu Thuyền.
    ...
    Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc?
    Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau...


    Cái "nhân bản yêu đương" trong thơ tình Xuân Diệu thật là nồng cháy và bền bỉ cho đến tận lúc nhà thơ của chúng ta nhắm mắt xuôi tay!

    Nửa thể kỉ thơ tình Xuân Diệu là một quá trình khám phá không ngừng vào cái thế giới kì diệu của tình yêu.

    Thuở ban đầu thường chỉ là thứ tình yêu thực ít mộng nhiều:

    Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
    Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ...


    Thế rồi, mộng như sương sớm, tan dần dưới ánh nắng ban ngày, và khoảng giữa trưa thì chỉ còn lại cuộc đời thực! Xuân Diệu, với trái tim yêu như điên dại, tiếp tục khám phá cái thế giới tình yêu "thực" ấy. Té ra chẳng cần phải là thứ tình yêu đầy bão táp, đầy kịch tính hoặc đầy nước mắt, mà thứ tình yêu chồng vợ rất mực "đời thường" nhưng son sắt, đạt tới sự hoà hợp vô cùng du dương. Xuân Diệu chứng minh cho chúng ta thấy rằng đó chính là một thế giới vô cùng đẹp đẽ, vô cùng thánh thiện, vô cùng mê li nếu ta biết nhìn nhận và thưởng thức nó!

    Trên thế giới hiếm có một nhà thơ nào mô tả tình cảm vợ chồng, mô tả người vợ yêu của mình một cách tinh tế và sâu sắc như Xuân Diệu. Có thể nói: Cái tình yêu có thì thơ Xuân Diệu có. Từ khát khao cuồng nhiệt đặc trưng của tình yêu trai gái:

    Ôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
    Ôi trời xa: vừng trán của người yêu!
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
    Mà ta riệt giữa đôi tay thất vọng


    Những ghì xiết say sưa:

    Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài
    Những cánh tay! hãy quấn riết đôi vai!
    Hãy dâng cả tình yêu lên đôi mắt!
    Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt.


    Những thương yêu trìu mến:

    Anh quạt cho đôi tay
    Anh hằng ngày yêu mến
    Anh quạt đôi lông mày
    Sáu năm nay quyến luyến.


    Rồi những tôn thờ sùng bái:

    Từ lúc yêu em ngay sau buổi gặp đầu tiên
    Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
    Ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó.


    Những lo âu mất mát:

    Nếu ngày nào em hết ở cùng anh
    Nếu đến khi anh không còn em nữa
    Anh biết tạc đâu ra một người như thế?


    Và bất chợt, một cơn đau khủng khiếp:

    Tại em cố chấp,
    Tại anh đã mất
    Con đường đi tới trái tim em!
    Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến
    Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?


    Phát hiện đắt nhất của xuân Diệu chính là sự khẳng định rằng: cây tình yêu giữa cuộc đời thực, sẽ mãi mãi xanh tươi, còn những thứ "tình" được nặn ra từ lí trí khô cứng hoặc từ mộng mị sẽ tàn lụi, xám xịt!

    Và quả là như vậy. Xuân Diệu không còn nữa nhưng cây tình yêu trên mảnh đất này có hư hao đi chút nào màu xanh muôn thuở? Trong khi nhà thơ, ở một cõi khác, có thể đang ôm ấp những hồn ma xinh đẹp nào đó, thì ở trên thế giới này, những chàng trai, những cô gái, những cặp tình nhân, những cặp vợ chồng vẫn đang sống, đang cảm xúc, và hưởng thụ tình yêu sống động và bất tuyệt!

    -----Thơ hiện đại - Hà Nội-----

    Yêu Mến

    Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu,
    Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu !
    Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ,
    Vài giây trông khơi mối vạn ngày theọ
    Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều,
    Gặp tóc biếc : tưởng sắc ngày xưa nở !
    Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
    Tình cờ qua trên miệng nở quá xinh :
    Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình
    Về dâng vội cả ân tình thứ nhất.
    Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất,
    Chỉ vì nghe một lời hứa như chim.
    Ôi đôi chân ! sao mà chúng hay tìm !
    Ôi cái ngực ! sao mi thường đập mạnh.
    Tỏa thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
    Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương;
    Những đêm đông giạt bước ở trên đường,
    Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa;
    Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ,
    Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm !
    Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
    Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm ...

    Bao nhiêu sầu ! Ôi sầu biết bao nhiêu,
    Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu ? 

    Anh đã giết em

    Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
    Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
    Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
    Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
    Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
    Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
    Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

    Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
    Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
    Nhớ trời đất em cho anh mở
    Nhớ
    Muôn thưở thần tiên
    Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
    Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
    Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
    Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta !
    Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
    Anh vẫn ước được em tha thứ
    Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
    Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
    Tại em cố chấp
    Tại anh đã mất
    Con đường đi tới trái tim em
    Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
    Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ? 

    Biển

    Anh không xứng làm biển xanh
    Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
    Bờ cát dài phẳng lặng
    Soi ánh nắng pha lê...

    Bờ đẹp đẽ cát vàng
    -Thoai thoải hàng thông đứng-
    Như lặng lẽ mơ màng
    Suốt ngàn năm bên sóng...

    Anh xin làm sóng biếc
    Hôn mãi cát vàng em
    Hôn thật khẽ,thật êm
    Hôn êm đềm mãi mãi

    Ðã hôn rồi, hôn lại
    Cho đến mãi muôn đời
    Ðến tan cả đất trời
    Anh mới thôi dào dạt...

    Cũng có khi ào ạt
    Như nghiền nát bờ em
    Là lúc triều yêu mến
    Ngập bến của ngày đêm

    Anh không xứng là biển xanh
    Nhưng cũng xin làm biển biếc
    Ðể hát mãi bên gành
    Một tình chung không hết,

    Ðể những khi bọt tung trắng xóa
    Và gió về bay tỏa nơi nơi
    Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
    Bởi yêu bờ lắm lắm em ơì 

    Chiều
    Xuân Diệu tặng Nguyễn Khắc Hiếu

    Hôm nay trời nhẹ lên cao,
    Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
    Lá hồng rơi lặng ngỏ thuôn
    Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
    Phất phơ hồn của bông hường,
    Trong hơi phiêu bạt còn vương má hồng.
    Nghe chừng gió ý qua sông,
    E bên lau lách thuyền không vắng bờ
    Không gian như có dây tơ
    Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu
    Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
    Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn 

    Cứ phải là em

    Cứ phải là em; chẳng phải ai
    Là em, em nữa, chỉ em thôi
    Sao người anh quí anh yêu thế
    Mà chẳng cùng anh ở suốt đời?

    Khác chi cây sống mà đem chặt
    Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
    Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá
    Khác chi hoa nở phải vùi chôn!

    Em có bao giờ tưởng tượng xem
    Một mình anh sẽ sống không em,
    Bơ vơ như đã muôn lần chết,
    Ðã chết nhưng còn phải sống thêm!

    Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
    Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
    Rằng không ai thể thay em được
    Em vắng, yêu em vẫn suốt đời.

    Duy có lòng em, vẫn hẹn hò,
    Ấy là ân huệ của em trao
    Cho anh một đóa hoa tinh tuý
    Một đóa hoa lòng chẳng héo khô.
      Anh là người bạc bẽo

    Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
    Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
    Mới hôm kia tình tự đến mê say
    Sang bữa nay anh làm như mất hết
    Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
    Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
    Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
    Là đất xấu hạt gieo không nảy nở
    Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
    Giận hờn như anh chẳng được em yêu
    Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
    Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo

    Anh thương em ngủ




    Anh thương em khi ngủ
    Phong thái rất hồn nhiên.
    Em ngủ như trẻ nhỏ
    Ngon say một giấc liền.

    Tay em thả xuôi xuôi
    Như bơi vào cõi mộng
    Mắt em khép dài dài
    Dưới trán em lồng lộng.

    Em nằm in trẻ nhỏ
    Trong chiếc võng yêu thương
    Anh dệt giăng khắp chỗ
    Trong phòng, quanh quất giường.

    Anh thức nhìn em ngủ,
    Anh canh giấc cho em;
    Anh lắng nghe nhịp thở
    Ngực em điều xuống lên.

    Trở mình, tay ấp má
    Anh thương em dáng người
    Tin cậy vào cuộc sống,
    Tin ở anh trong đờị

    Sau một ngày đầy việc
    Chúc em tôi giấc lành!
    Anh vô cùng sung sướng
    Nếu em mơ thấy anh. 

    Bài thơ tuổi nhỏ

    Giơ tay muốn ôm cả trái đất
    Ghì trước trái tim , ghì trước ngực
    Cho đầy trước mắt khoảng cô đơn
    Bao la muôn trời , sâu vạn vực .

    Làm sao sống được mà không yêu
    Không nhớ không thương một kẻ nào ...
    -- Hãy đốt đời ta trăm thứ lửa
    Cho bừng tia mắt đọ tia sao 

    VÌ SAO

    Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
    Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"
    Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
    Một thoáng cười yêu thoả khát khao

    Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
    Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
    Không thể vô tình qua trước cửa
    Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

    Ai đem phân phát một mùi hương
    Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương
    Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
    Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.

    Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
    Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
    Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
    Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...

    Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
    Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
    Để tôi là kẻ qua sa mạc
    Tạm lánh hè gay ,thế cũng vừa

    Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
    Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
    Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,
    Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì. 

     


    Phạm Duy Tuấn @ 08:36 01/06/2010

    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Duy Tuấn @ 08:39 01/06/2010
    Số lượt xem: 425
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi