Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    17 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Tôi kể em nghe chuyện Trường Sa

    Gốc > Bác trong ta > Kể chuyện Bác Hồ >

    Từ một tách cà phê

    Ông Nguyễn Thế Văn quê ở Thái Bình, có thời được cử đi xây dựng ở An toàn khu cho Trung ương ở Định Hóa (Thái Nguyên). Vì thấy ông cẩn thận, chu đáo nên cấp trên chuyển ông sang làm người chuyên phụ trách lương thực tiếp tế cho cán bộ. Một lần, trong chuyến đi khảo sát, Bác Hồ có ghé qua Định Hoá thăm hỏi anh em cán bộ. Lúc đó ông Nguyễn Thế Văn được lệnh pha tách cà phê mời Bác.

     
    4.jpg
     

        Xúc động, tay run run pha cà phê mà trong lòng ông chỉ sợ mình pha ẩu, Bác uống không thấy ngon. Nào ngờ, khi ông bưng tách cà phê lên mời Bác, Bác đã ngỏ ý hỏi ông có muốn đi theo Bác không? Còn gì vui hơn thế. Về sau ông mới biết Bác rất tinh tường. Chỉ cần ngửi mùi cà phê, cách pha và dáng điệu bưng của ông, Bác đã biết ông là người cẩn thận, chu đáo và đáng tin cậy. Bắt đầu từ đó, ông là người thân cận duy nhất lo cho Bác từ giấc ngủ đến bữa ăn và theo Bác đi khắp nơi...
        Những dịp theo Bác đi khảo sát tình hình thời sự ở Trung Quốc, ông mới thực sự nhận thấy tính hóm hỉnh của Bác. Va li quần áo của Bác chỉ có hai chiếc quần đùi, hai chiếc áo may ô và một bộ trang phục để tiếp khách. Thế nhưng Bác luôn dặn ông phải hết sức cẩn thận cất giữ chiếc va li như báu vật, nếu đi đâu ra khỏi phòng phải cho vào tủ khoá lại. Thấy ông ngạc nhiên, Bác bảo “Đây là bí mật quốc gia, đừng  tiết lộ ra ngoài”. Sau này, ông mới hiểu, Bác không muốn người nước ngoài nhìn thấy sự quá giản dị của một vị lãnh tụ. 
    Khi về nước, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Trung Quốc có tặng Bác một chiếc quạt điện. Bác không dùng mà bảo ông: “Chú may cho cái quạt này một chiếc áo rồi cất đi, bao giờ dân có Bác mới dùng”. Ông cất đi, thấy vui vì sự hóm hỉnh của Bác.
        Trong một lần đi quan sát tại Định Hóa (Thái Nguyên), khi ông đang “ngộp thở” trước tiếng reo hò của bà con trong xã thì thấy Bác chỉ tay lên khẩu hiệu bên trên. Bác nói: “Này chú ơi, cái xã này giỏi lắm nhé, thấy Bác đến liền giăng ngay khẩu hiệu Hồ Chủ tịch muốn nằm”. Ông nhìn theo tay Bác chỉ và chợt bật cười. Thay cho “Hồ Chủ tịch muôn năm” là “Hồ Chủ tịch muốn nằm”. Sau đó, Bác nhắc nhở mọi người phải chịu khó rèn giũa, học câu chữ cho chính xác, tránh những trường hợp sai sót đáng cười.
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 14:17 03/09/2012
    Số lượt xem: 471
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi