Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    3 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Vu lan nhớ MẸ

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn thơ > Thơ và những lời bình >

    Vô Ngôn

    Có những điều mà ngôn ngữ bất lực, không thể diễn tả và truyền đạt hết tất cả tư tưởng tình cảm con người. Đó là sự hữu hạn của ngôn ngữ. Đó là lúc mà con người phải dùng đến vô ngôn, đối diện với vô ngôn. Lúc mà con người làm cuộc trò chuyện trong im lặng, đối thoại trong im lặng.

    Và đó là sự vô ngôn cần thiết.

    Cũng như thơ, thơ không những là lời mà còn là niềm im lặng, thị hiện vô ngôn:

    Vô ngôn độc đối đình tiền trúc

    Sương tuyết tiêu thời hợp hóa long

    (Nguyễn Du)

    Vô ngôn - im lặng mà ngân vang đến không cùng. Và im lặng đến mức không thể im lặng hơn được. Bởi lúc đó ta đã trở về với bản nguyên, ta đã hợp nhất với vũ trụ:

    Tịch liêu

    Thấm xuyên vào đá

    Tiếng ve kêu

    (Bashô Nhật Chiêu dịch)

    Và thơ, như lời Octavio Paz: “vừa là hình ảnh và vừa là im lặng”. Thơ không những là lời mà còn là những khoảng trống những khoảng lặng trong thơ. Cũng như đó là những khoảng lặng trong một ca khúc vậy.

    Sự im lặng và vô ngôn cần thiết.

    Vô ngôn, đó còn là ngôn ngữ của tình yêu, của hai trái tim khi thể xác và tâm hồn bấn loạn. Là sự trò chuyện trong im lặng, là lúc trái tim nói với trái tim bằng ngôn ngữ nguyên thủy. Không nói nhưng mà nói rất nhiều.

    Và một bức thư tình có khi chỉ là tờ giấy trắng im lặng. Nhưng nó mênh mông như một đại dương, và chứa đầy tất cả… Có phải thế không những con người đang yêu?

    Cũng như nghệ thuật đỉnh cao là nghệ thuật không lời. Bởi đến lúc đó ngôn ngữ bất lực, ngôn ngữ không còn là phương tiện biểu đạt nữa. Nó đã đi về với bản nguyên. Nó đã lặn vào chính nó.

    Âm nhạc đỉnh cao là âm nhạc không lời. Kịch câm, kịch Nô, múa balê, hội họa;… tất cả đều quay về với ngôn ngữ nguyên sơ. Tất cả đi thẳng trực tiếp vào tâm hồn người, vào yếu tính của nghệ thuật - nơi mà người ta sống bằng tất cả trí tưởng tượng, sống bằng tất cả sự rung động của các giác quan.Cũng như đến với nghệ thuật là đến bằng cảm. Nghệ thuật suy cho cùng là nhận thức bằng cảm tính, bằng hình tượng.

    Có sự vô ngôn Niêm hoa vi tiếu, thấu đạt chân lý của Ma-ha-ca-diếp. Đó là sự vô ngôn “Tiếng vỗ của một bàn tay”, “Trực chỉ nhân tâm”, “Dĩ tâm truyền tâm”. Hay vô vàn các cuộc vô ngôn khác trong Thiền tông. Sự vô ngôn đó, đến nỗi Martin Heidegger nói rằng: “Những gì tôi nói thì Thiền đã nói hết rồi…”

    Vâng, cuộc sống con người làm sao thiếu ngôn, làm sao thiếu lời nói được ; đó là món quà kỳ diệu nhất mà tạo hóa đã ban cho con người, giúp con người giao tiếp, nhận thức và đi đến chiếm lĩnh đỉnh cao tri thức. Và điều mà con người khác con vật cũng chỉ ở ngôn, ở tiếng nói. Con người là linh vật, nên con người có “ngôn linh” nói như người Nhật Bản.

    Cuộc đời là một dòng sông bất tận. Và không phải bất cứ lúc nào trong cuộc sống chúng ta cũng phải dùng đến tiếng nói. Có lúc chúng ta phải dùng đến ngôn ngữ im lặng, ngôn ngữ của niềm thinh không, “tâm” nói với “tâm”, để tiếng lòng nói với tiếng lòng.

    Đó là ngôn ngữ của trái tim, của tình yêu, tâm hồn và tâm linh…

    Đó là sự vô ngôn; sự im lặng, những khoảng lặng cần thiết trong dòng đời bất tuyệt…

     LÊ VĂN NHƯ Ý


    Nhắn tin cho tác giả
    Ngô Quang Hớn @ 20:13 04/12/2010
    Số lượt xem: 943
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Vô Ngôn

     

    Avatar

    Vô ngôn độc đối đình tiền trúc

    Sương tuyết tiêu thời hợp hóa long

    Hay ! nhưng có vấn đề vô ngôn " em biết thế nào" , hiCười

     

    Avatar
    Sự im lặng và vô ngôn cần thiết.
    Avatar
    Cuộc đời là một dòng sông bất tận. Và không phải bất cứ lúc nào trong cuộc sống chúng ta cũng phải dùng đến tiếng nói. Có lúc chúng ta phải dùng đến ngôn ngữ im lặng, ngôn ngữ của niềm thinh không, “tâm” nói với “tâm”, để tiếng lòng nói với tiếng lòng.
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi