Tôi kể em nghe chuyện Trường Sa
những dòng thơ hay

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Giang Đức Tới (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:35' 22-03-2011
Dung lượng: 105.5 KB
Số lượt tải: 34
Nguồn:
Người gửi: Giang Đức Tới (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:35' 22-03-2011
Dung lượng: 105.5 KB
Số lượt tải: 34
Số lượt thích:
0 người
Sợ Vợ Dù không sinh đẻ ra ta Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao Khi ta đau ốm xanh xao Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay Sợ ta đi trật đường rầy Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà Khi ta tán tỉnh ba hoa Vợ liền "quát nạt "để mà răn đe Lời vợ dạy phải lắng nghe Mai sau "khôn lớn "mà khoe mọi người Nói ra xin hãy chớ cười Vợ ta ta sợ ! Vợ người ... còn lâu ! Vợ dặn Lái xe ra khỏi cổng nhà Vợ kêu giật ngược, diết da dặn rằng: Một đừng mơ mộng Thơ - Trăng Đụng xe thi sĩ gẫy răng u đầu Hai đừng giữ ống nghe lâu Gái tơ õng ẹo ghẹo đầu dây kia Ba đừng ghé quán rượu bia Bốc men tơ tưởng nọ kia khó lường Bốn đừng mua báo dọc đường Bìa in hoa hậu soi gương liếc cười Năm đừng liến láo con ngươi Đồng nghiệp váy ngắn ẹo người đi qua Sáu đừng hoang phí thời gian Ngồi lâu trộm nghiá cô hàng càfé Bảy đừng thấy phở mà mê Bột ngọt loét dạ lại chê cơm nhà Tám đừng hò hát lang thang Tiếp viên ca sĩ giả ma hớp hồn Chín đừng dạo bước hoàng hôn Công viên hoa lá cô hồn rủ rê Mười đừng ghé rạp xi nê Tivi nhà sẵn, lẹ về coi phim Rõ chưa? ( vợ hét đứng tim ) Đừng hòng tưởng bở như chim sổ lồng Mười đừng nhắc lại cho thông Nếu không.... tui quyết nhốt ông ở nhà Vợ ta - Vợ người Vợ ta thì nạt thì đe Vợ người thì cứ... lăm le ... nhìn hoai` Vợ ta thì chẳng đoái hoai` Vợ người khen đẹp... dài dài quanh năm Vợ ta chê mắt... lá răm Vợ người trông tợ trăng rằm tiên nga Vợ ta nói mãi chẳng tha Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng Vợ ta đi tướng hai hàng Mèo tơ đi tướng sàng sàng thấy mê Vợ ta hay mắng hay chê Mèo tơ âu yếm cận kề sáng hôm Vợ mình, mình sợ mới khôn Vợ người mà sợ có hôm què giò ! Vợ ta, ta sợ chẳng lo Vợ người mà sợ , đồ bò đồ trâu !!
12 ñieàu lợi ích do vợ đem lại
1/ Vợ dạy cho ta tính phục thiện
(sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt
(để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe
(không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với bạn).
4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị
(không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép
(đi thưa, về trình).
6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng
(kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta
(làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng mua sắm)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự
(chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính
(ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu
(thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ …)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do
(nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh
(muốn chết nhưng vẫn phải cứ sống).
Vợ và bồ
Bồ là phở nóng tuyệt vời Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu. Bồ là nơi tỏ lời yêu Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình. Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo. Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt ngó theo gườm gườm. Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang Bồ dỗi thì phải xuống thang Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền Một khi túi hãy còn tiền Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh Một mai hết sạch sành sanh Bồ đi vợ lại đón anh về nhà Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng !
Môt thương đôi má của nàng,
Xoa toàn mỹ phẫm anh tàn tháng lương. Hai thương giọng ngọt như đường,
Nàng
12 ñieàu lợi ích do vợ đem lại
1/ Vợ dạy cho ta tính phục thiện
(sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt
(để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe
(không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với bạn).
4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị
(không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép
(đi thưa, về trình).
6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng
(kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta
(làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng mua sắm)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự
(chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính
(ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu
(thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ …)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do
(nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh
(muốn chết nhưng vẫn phải cứ sống).
Vợ và bồ
Bồ là phở nóng tuyệt vời Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu. Bồ là nơi tỏ lời yêu Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình. Bồ là rượu ngọt trong bình Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo. Nhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt ngó theo gườm gườm. Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang Bồ dỗi thì phải xuống thang Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền Một khi túi hãy còn tiền Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh Một mai hết sạch sành sanh Bồ đi vợ lại đón anh về nhà Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng !
Môt thương đôi má của nàng,
Xoa toàn mỹ phẫm anh tàn tháng lương. Hai thương giọng ngọt như đường,
Nàng

















DG sang thăm chị nè chi ơi,