Hồn Việt

THỜI GIAN LÀ VÀNG

Mời dùng Trà

Quà cô Bích Vân tặng

02i

VIOLET MỪNG XUÂN

Quà chị Tươi Nguyễn

Ôn thi Toán THPT



Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv Violet_giao_luuloan.swf Thien_nguyen_viole.swf Mungxuan.swf Happy_new_year.swf Down_on_the_farm__Bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh.swf Nguoi_Ve_Tham_Que__Beat_YeuCaHatcom.mp3 Videoplayback_.flv 31VVQ.flv Be_nhay_nhu_nguoi_lon.flv Newyear20151.swf Images_31.jpg Tim_em_loan.swf Nhmoi.swf NEU3.flv Neu_em_la.flv DC_loan_BCKT.swf Thammyhanquocjwgiamgiadacbietmung831.jpg CUUNON_CHUC_TET.swf

Tài nguyên dạy học

Lời hay ý đẹp

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Mrs. Hoa)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thời Tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội

    THÂN THƯƠNG CHÀO ĐÓN

    3 khách và 0 thành viên

    Đinh Tỵ thân yêu

    Một chút trong cuộc đời

    Con đường kỉ niệm

    TIỆN ÍCH ONLINE

    Kết nối yêu thương

    Đọc báo giúp bạn

    Thư giãn

    Đọc báo Online

    vui cùng ngoại hạng

    Tôi kể em nghe chuyện Trường Sa

    Gốc > Văn - Thơ > Vườn Văn học > Điển tích VH >

    Đổi mỹ nhân lấy ngựa

    Tô Đông Pha là một thi hào danh tiếng đời nhà Tống (950-1275). Ông có một cô hầu tuyệt đẹp tên Xuân Nương. Vì bất đồng ý kiến với Tể tướng Vương An Thạch nên bị nhà vua trích đi Hoàng Châu. 
    Lúc sắp lên đường, có người bạn làm chức quan Vận sứ họ Tưởng đến nhà Tô chơi để tiễn biệt. 
    Tô Đông Pha bảo Xuân Nương ra mời khách uống vài chén rượu, cảm khái biệt ly. Thấy Xuân Nương đẹp như tiên nga, họ Tưởng giựt mình hỏi: 
    - Cô bé này có đi theo bác không? 
    Tô bảo là Xuân Nương không muốn đi theo vì đường sá xa xôi khó nhọc nên xin trở về nhà nàng. Nhân đó, họ Tưởng nói: 
    - Vậy thì bác cho phép tôi đem con ngựa bạch tuyệt hay để đổi lấy cô Xuân được không? 
    Đông Pha ưng chịu. 
    Họ Tưởng lấy làm khoan khoái vô cùng, liền ứng khẩu làm bài thơ tứ tuyệt: 
    Tiếc gì con ngựa đẹp như mây, 
    Ơn bác cho tôi đổi gái này, 
    Giờ mất nhạt vàng rung bóng nguyệt, 
    Nhưng thêm má phấn bạn làng say. 
    Nguyên văn: 
    Bất tích sương mao võ tuyết đề, 
    Đẳng nhân phân phó tặng nga mi. 
    Tuy vô kim nặc tê minh nguyệt, 
    Khước hữu giai nhân bỗng ngọc bì. 
    Tô Đông Pha cũng ứng khẩu đáp lại: 
    Cô Xuân đi vậy cũng xa xăm, 
    Dầu chẳng kêu ca chớ giận ngầm. 
    Vì nỗi non sông nhiều hiểm trở, 
    Đổi người lấy ngựa phải đành tâm. 
    Nguyên văn: 
    Xuân Nương thử khứ thái thông thông, 
    Bất cảm đề thanh tại hận trung. 
    Chỉ vị sơn hành đa hiểm trở, 
    Cố tương hồng phấn hoán truy phong. 
    Xuân Nương nghe hai người đối đáp nhau và có một hành động khinh thường nàng như thế nên bực tức, đĩnh đạc nói: 
    - Tôi nghe ngày xưa vua Tề Cảnh Công muốn chém tên giữ chuồng ngựa mà Yến Tử cản ngăn. Chuồng ngựa nhà mình cháy, Khổng Phu Tử chỉ hỏi thăm có ai chết không, chớ không hỏi ngựa chết mất còn. Ấy là người ta quý người khinh vật. Nay học sĩ đem người đổi lấy ngựa, thì ra quý vật mà khinh người. 
    Đoạn, Xuân Nương cũng ứng khẩu làm một bài thơ: 
    Chém cha cái kiếp của đàn bà, 
    Khổ sướng trăm bề há bởi ta. 
    Giờ mới biết người thua giống vậy, 
    Sống làm chi nữa trách ai mà. 
    Nguyên văn: 
    Vi nhân mạc tác vị nhân thân, 
    Bá ban khổ lạc do tha nhân. 
    Kim nhật thủy tri nhân tiện súc, 
    Thử sinh cẩn hoạt oán thùy sân. 
    Đọc xong, nàng vội lao mình ra sân đập đầu vào cây mà chết. 
    Thấy thân xác nàng quằn quại trên vũng máu đào bên cội cây, cả hai vô cùng hối hận, nhìn nhau ngậm ngùi, nhỏ lệ. 
    Nhưng đã muộn rồi. 


    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thị Hoa @ 13:15 16/12/2011
    Số lượt xem: 650
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    ĐINH XÁ quê tôi